Nếu bọn hắn tiếp tục dựa vào Diệp Thiên nhất định sẽ khiến danh tiếng bị ảnh hưởng. Bốn người không đến đây để tận hưởng, nếu muốn bọn hắn đã có thể từ chối lời đề nghị tham gia chương trình. Chu Minh Hạo trình bày suy nghĩ của mình rồi trịnh trọng nói:
- Diệp Thiên, hôm nay cảm tạ ngươi đã giúp đỡ. Ngôi nhà này là do ngươi xây dựng, ngươi muốn làm thế nào, thậm chí nghỉ dưỡng ở đây hết một tháng cũng không ai dám có ý kiến. Nhưng bọn ta không được.
Ba người còn lại khẽ gật đầu, giống như đồng tình với ý kiến này. Diệp Thiên cũng không rõ ràng lắm về thế giới của nghệ sĩ bọn hắn nên cũng không khuyên nhiều. Dù sao chính bản thân hắn cũng chỉ định ở lại một tuần, sau đó sẽ bắt đầu nhiệm vụ Tần Khinh Tuyết giao phó. Vốn dĩ hắn có thể hoàn thành nó trong thời gian ngắn nhất, nhưng ngẫm lại có đến hơn một tháng, làm quá nhanh sẽ sớm thất nghiệp…dù sao tần số não của Diệp Thiên vẫn chưa hoàn toàn bắt nhịp được với người của thế giới này.
Dùng bữa tối xong, năm người chơi đùa ca hát đến tận đêm khuya. Bọn hắn đã sớm tắt thiết bị ghi hình, có nói gì cũng không lo bị ai nghe được. Nửa đêm về sau, mỗi người đều về phòng riêng để ngủ. Lượng nước ngọt quá ít không đủ để tắm rửa, hai người Vũ Minh Hạo và Đại Lãng thì không sao, Chu Tử Uyển cùng Lâm Liễu Liễu tỏ ra khá khó chịu.
Diệp Thiên có ngủ hay không cũng không quan trọng. Suy nghĩ một lát,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-dao-luc/62351/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.