Diệp Thiên phát hiện bọn hắn đã về đến liền từ trong nhà đi ra:
- A, các ngươi về rồi sao? Mau đến nghỉ ngơi một chút, để ta chuẩn bị bữa tối.
Bốn người nhìn nhau rời ngơ ngác tiến đến, Chu Tử Uyển là người đầu tiên không nhịn được hỏi:
- Thứ này là do ngươi xây dựng? Làm sao có thể…
Diệp Thiên khẽ cười, tiện tay dùng dao găm cắt ra một đường rất ngọt trên khối gỗ đang cầm:
- Vì ta có một con dao tốt a.
- Vấn đề ở đây là ngươi có dao tốt sao?
- Khí lực của ta so với người bình thường lớn hơn một chút.
- Một chút là bao nhiêu?
- Nhiều hơn các ngươi tưởng tượng.
Diệp Thiên tùy tiện nhặt một thanh gỗ dư trước nhà, dùng một quyền đấm nó sâu hơn phân nửa vào trong lòng đất trong ánh mắt kinh hãi của bốn người. Chu Minh Hạo vui mừng nói:
- Tiểu Thiên, ngươi là người luyện võ sao? Ta nghe nói có một số người luyện đến cảnh giới nhất định sẽ sở hữu sức mạnh rất đáng sợ. Gần đây còn nổi lên phong trào tầm sư học đạo.
Diệp Thiên cũng không phũ nhận:
- Có luyện qua một chút. Chủ yếu là ta từ khi sinh ra khí lực đã tương đối lớn.
Nào chỉ là tương đối, khi sinh ra Diệp Thiên suýt chút nữa dùng một quyền đánh chết bảo mẫu, mà nàng khi đó đã là…
Giải thích này miễn cưỡng được chấp nhận. Tại một nơi vốn là rừng cây lúc này lại xuất hiện một ngôi nhà gỗ hơn hai trăm mét vuông, bọn hắn còn có thể làm gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-dao-luc/62350/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.