Chính Nam cuối cùng cũng vồ được vào thứ gì đó, mặc dù hơi mềm nhưng kệ đi, sống sót mới quan trọng nha.
Hắn dùng sức đẩy mạnh một cái, hai lòng bàn tay xém chút không có lún lút cán vào hai cái “điểm tựa” kia, để hắn toàn thân đều mềm, vài chỗ thì cứng.
“Ưmmm...”
“Ừmmm...”
Hai tiếng ngâm quái dị vang lên khiến 5,000,000 lỗ chân lông trên khắp cơ thể Chính Nam đều hô to “thoải mái”.
“Được rồi, còn có người ngoài đây!” – Đang lúc hắn muốn tiếp tục “phát lực” thì một giọng gắt gỏng vang lên.
Ngọc Ngân phú bà nhìn không nổi ba người kia “thác loạn” cùng một chỗ nữa nên buộc phải lên tiếng phá vỡ không khí mập mờ trong phòng.
Tú Anh phú bà buông lỏng tay ra, Chính Nam lập tức lại đẩy mạnh hai cái “điểm tựa” kia, ngửa người ra sau hít lấy hít để không khí trong lành.
“Còn không mau buông tay ra!”
Vũ Tuyết phú bà trừng mắt Chính Nam, thế nhưng khuôn mặt ửng hồng và nụ cười ma mị kia rõ ràng là mang ý nghĩa ngược với những gì cô đang nói.
Chính Nam nhìn xuống hai tay mình.
Tay trái đang nằm trên ngực trái của cô gái váy trắng.
Tay phải nằm trên ngực phải cô gái váy đỏ.
Hắn cuối cùng hiểu được vì sao mình phát lực mà không có tác dụng.
Hai cái “điểm tựa” kia vừa lớn vừa co giãn, phát bao nhiêu lực mới đủ a!
Bỗng nhiên Chính Nam cảm thấy lạnh cả gáy, phía sau có thứ gì đó rất đáng sợ đáng chiếu những tia sáng lạnh lẽo và sắc bén vào hai tay của hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-bach-kiem-nhan-gia-tai-di-gioi/1642737/chuong-236.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.