[........]
Bệnh viện đa khoa quốc tế VR......10h tối.....
" Cạch "
Cửa phòng bệnh Phú khẽ mở ra, ông Khanh bước vào trong. Yến lúc này vẫn đang thức chăm sóc cho Phú.
Ông Khanh nhìn Yến nói:
- - Cháu ở lại đây, bác sẽ gọi người đến bảo vệ hai đứa.
Yến quay lại hỏi:
- - Bác định đi đâu...? Còn chưa tới nửa đêm mà...?
Ông Khanh đáp:
- - Bác linh cảm có điều không lành, mới đây bác cố liên lạc với đồng chí trinh sát được cắt cử nhiệm vụ theo dõi khu vực nhà Phú.....Nhưng không liên lạc được, có lẽ đã xảy ra chuyện gì đó rồi. Nếu người của bác đến, cháu chỉ cần nói bác quay về trụ sở công an là được.
Ông Khanh tính tới nhà Phú 1 mình, sau cái chết của Dũng và Trinh, tới hiện tại, không liên lạc được với Tưởng. Ông Khanh không muốn mất thêm bất cứ một người nào nữa. Chưa biết thực hư ra sao, do vậy ông Khanh quyết định, sẽ tới đó kiểm tra một mình. Biết cả đội 2 ngày nay đã thấm mệt, từ tối tới giờ, ông Khanh ở đây một mình trông chừng Phú và Yến. Những người còn lại người thì hỗ trợ cho công tác điều tra trong bệnh viện, người thì được cắt cử tới các vị trí khác để làm nhiệm vụ cảnh giới. Vì hung thủ vẫn chưa bị bắt nên việc bảo đảm an ninh cho bệnh viện được tăng cường khá nhiều nhân lực. Đội của ông Khanh cũng không ngoại lệ.
Đến nước này, Yến cũng không thể ngăn cản được vị thượng tá công an. Nhưng khi ông Khanh vừa quay lưng bước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieng-khoc-am-hon/1031592/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.