Khẽ cúi xuống kiểm tra tình trạng của Tưởng, thầy Hai nói:
- - Thật may, cậu ta vẫn chưa chết.....Suýt chút nữa ta đã hại cậu ấy mất rồi.
Đứng dậy, nhìn thẳng về phía con quỷ, thầy Hai khoan thai vuốt nhẹ chòm râu bạc, mắt nhìn vào viên gạch đang bị phong bế bởi những cây trâm vàng, ông nói:
- - Đứa bé ấy không có tội, hãy trả lại thân xác cho nó.....Nghiệp chướng mà ngươi gây ra đã quá nặng rồi. Đừng gϊếŧ thêm người vô tội....
Con quỷ ngửa mặt lên trời cười man dại:
" Ha ha ha.....Ha ha ha.....Đúng là lũ thầy bùa mang danh chính đạo, miệng lưỡi lúc nào cũng đạo lý, luân thường, nghiệp chướng.....Nói mãi mà các ngươi không thấy nhàm chán sao...? Chỉ có ma thuật đen mới phát huy hết tất cả những tinh túy của bùa ngải. Ngươi hãy nhìn xem, ta đã làm được gì, ta có thể tạo ra được Quỷ Sống và sai khiến nó....Chắc chắn ngươi cũng đã thấy những gì mà nó làm được lúc ở bệnh viện rồi phải không..? Cái chết, mùi máu tanh, mùi của nội tạng.....Nó khiến cho bản thân ta cảm thấy rạo rực....Ha ha ha....Những người như người, sao có thể hiểu được cảm giác này.....Muốn ta từ bỏ sao....? Đừng phí công vô ích....Chết đi, lão già...."
Dứt lời, con quỷ lao thẳng về phía thầy Hai, ánh mắt nó long lên sòng sọc, những cái móng tay dài nhọn hoắt xòe ra như những lưỡi dao sắc lẹm nhằm vào thầy Hai. Khoảng không gian trong sân chao đảo, gió thổi mạnh khiến cho tiền vàng. đồ lễ bị thổi bay tứ tung.
Tiếng nghiến răng kèn kẹt gai người phát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieng-khoc-am-hon/1031591/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.