Trên bàn cơm vang lên tiếng cười to.
Mọi người không chỉ tên nói họ, nhưng hiển nhiên ở đây ai cũng đang cười nhạo Lạc Tú.
Một người đến chính mình còn chẳng quan tâm lại rảnh rỗi mở miệng nói giúp Trần Thiến?
Mà Trần Thiến không biết vì sao, lần này cuối cùng cũng mở miệng.
Trần Thiến rưng rưng nước mắt, nghẹn ngào nói.
"Thật ra, ngày mai tôi cũng phải kết hôn."
Câu này vừa kết thúc, nhất thời khiến cho mọi người trên bàn đều ngẩn ra.
"Đây là chuyện tốt mà, Trần Thiến, sao cậu lại không nói cho mọi người biết?"
Trần Thiến lại chỉ lắc đầu.
Bởi vì cô ấy và bạn trai cô ấy đều rất nghèo.
Không có váy cưới, không có tiền làm tiệc rượu, cho nên mới không mời người khác.
Dùng một câu nói cực kỳ thông tục chính là, cưới chui.
Có lẽ hiện trường hôn lễ sẽ cực kỳ đơn giản, thậm chí hai người còn không dám nói với cha mẹ đôi bên.
Bởi vì thật sự quá nghèo, thậm chí đến nhẫn cưới cũng không mua nổi.
Trần Thiến nói xong, tất cả mọi người đều im lặng.
Mà những người khác thì chỉ coi chuyện này là một khúc nhạc đệm.
Nên không quá để ý, nếu Trần Thiến không mở miệng mời bọn họ, vậy thì bọn họ cũng sẽ không chủ động đi, dù sao nếu đi chẳng phải còn cần thêm tiền mừng sao?
Không phải ai cũng là phú nhị đại như Lưu Văn Vĩ, trong nhà có tiền, cho nên đương nhiên không thèm quan tâm đến tiền bạc.
Rất nhiều người đều cực kỳ để ý đến tiền, dù sao lúc này bạn học tụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-vuong-tai-xuat/337500/chuong-231.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.