“Người quen cũ rất gần gũi”. Diệp Thành đặt chén trà ngọc xuống, vừa dứt lời, mặt nạ cũng biến mất.
Nhìn thấy vẻ mặt thực sự của Diệp Thành, công chúa Khổng Tước khẽ run người, lúc này, có một cảm giác rung động từ sâu trong linh hồn, gương mặt đó khiến cô ta quen thuộc, quen thuộc đến mức tâm trí cũng hoảng hốt.
Chưa kịp đợi cô ta lên tiếng, một luồng tiên quang đã bay đến trước mặt, lập tức xuyên vào giữa trán cô ta.
Cảnh tưởng tiếp đó, chính là quá trình mà tất cả những người chuyển thế phải trải qua, mạnh như công chúa Khổng Tước cũng không ngăn nổi cơn đau do ký ức kiếp trước mang đến, chén ngọc rơi xuống, đau đớn mà than nhẹ.
Diệp Thành đứng dậy, nâng chén ngọc, đứng trước một nhành hoa, lẳng lặng thưởng thức đóa hoa kiều diễm, vẻ tuyệt sắc của nó giống như phồn hoa thế giới này vậy, ngắn ngủi và vội vã.
Hoa nở hoa tàn, sắc đẹp ngắn ngủi, con người chẳng phải cũng vậy sao, đều trải qua huy hoàng, nhưng cuối cùng không thẳng nổi lưỡi dao năm tháng, lúc kết thúc lại tối tăm không chút ánh sáng.
Gió thổi đến, lại lướt qua góc áo trắng của hắn, từng sợi tóc lướt qua gương mặt đầy tang thương của hắn, hắn mới hơn hai trăm tuổi, nhưng bất giác hắn cảm thấy bản thân già rồi, đi quá lâu, gặp nhiều người, nhuệ khí thời niên thiếu đã sớm chôn vùi theo năm tháng.
Trong lúc đóa hoa tung bay, công chúa Khổng Tước mở ra ký ức, chầm chậm đứng dậy, ngơ ngẩn nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-vo-de-vuong/3655094/chuong-2188.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.