Trong phút chốc, hai mắt hắn mờ đi, trong tầm mắt mơ hồ hiện ra những bóng dáng và khuôn mặt quen thuộc.
Hắn cứ tưởng những người đã chết đó có thể đầu thai, hắn có thể gặp lại từng người, nhưng sự thật tàn khốc khiến lòng người đau đớn, trong số những người đó có một số người hắn không bao giờ được gặp lại nữa, sự bàng hoàng này khiến hắn cảm thấy sợ hãi chưa bao giờ có.
Tìm!
Dù phải đi đến chân trời góc bể!
Đột nhiên hai bàn tay sau ống tay áo của hắn siết chặt, trong mắt lên tia sáng kiên định chưa từng có, tìm khắp vùng đất Đại Sở rồi sẽ đến Chư Thiên Vạn Vực, ngày tháng vô tận sau này sẽ là mục tiêu lớn nhất của hắn.
“Còn một tin xấu hơn nữa”, khi Diệp Thành im lặng thì Đông Hoàng Thái Tâm lại lên tiếng.
“Tin xấu hơn nữa?”, Diệp Thành chau mày nhìn Đông Hoàng Thái Tâm, tin tức khiến bà ấy cũng phải gọi là tin xấu thì sẽ xấu đến mức nào?!
“Đại Sở và Chư Thiên Vạn Vực đã bị ngăn cách”, dưới cái nhìn chăm chú của Diệp Thành, cuối cùng Đông Hoàng Thái Tâm vẫn nói ra.
“Ngăn cách là thế nào?”
“Thông đạo nối liền Đại Sở và Chư Thiên Vạn Vực… đã bị đứt đoạn”, Đông Hoàng Thái Tâm hít một hơi thật sâu: “Người của Chư Thiên Vạn Vực không tới được, mà người của Đại Sở cũng không qua được”.
“Khi nào thông đạo mới được nối liền?”, trong mắt Diệp Thành giăng đầy tơ máu, hắn nhìn chằm chằm Đông Hoàng Thái Tâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-vo-de-vuong/3654409/chuong-1503.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.