Rầm! Đoàng! Đùng!
Hư không vẫn rung chuyển, cũng không biết vì thiên kiếp sấm sét của Diệp Thành hay vì áp lực cái thế của Bát Vương.
Bầu không khí giữa đất trời vô cùng nặng nề, liên quân tu sĩ từ tứ phương tụ lại với nhau, biển người dày đặc giống như thể trên mặt đất phủ thêm sắc đen, tất cả đều nhìn phía Quỳ Vũ Cương bằng ánh mắt kiêng dè.
Thế nhưng, thấy ánh mắt thù địch đó của bọn họ, phía Quỳ Vũ Cương lại ngó lơ, đôi mắt nhìn vào biển thiên lôi.
Phía đó, Diệp Thành vẫn đang tử chiến, khí huyết thánh thể dồi dào cho hắn sức chiến đấu ngoan cường, quan trọng nhất vẫn là ý chí kiên cường và chiến ý mạnh mẽ khiến hắn cho dù ở vùng đất nguy hiểm cũng không từ bỏ hi vọng sống sót.
“Chẳng trách mà có thể có sức chiến đấu thế này, hậu bối này còn mạnh hơn so với tưởng tượng của ta nhiều”, Huyết Vương bật cười liếm liếm cái lưỡi, trong đôi mắt rõ ánh nhìn tham lam, “khí huyết dồi dào thế này khiến ta rất hưng phấn”.
“Không thể phủ nhận nếu như hắn cùng cấp với Pháp Luân Vương thì hắn quả thực còn mạnh hơn Pháp Luân Vương”, Quỷ Vương vặn cổ, khí thế cuồng bạo lên cao.
“Tên tiểu tử đó bất cứ lúc nào cũng có thể ở trong biển thiên lôi, các người còn ở đó mà nói những lời vô ích sao?”, Phệ Hồn Vương liếc nhìn Huyết Tế và Quỷ Tôn, “nếu như hắn chết rồi thì lôi kiếp cũng tiêu tán, đạo tắc của Cửu Hoàng cũng sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-vo-de-vuong/3654045/chuong-1139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.