Mục Cẩm quay người rời đi. Mạch Sương đối diện với ánh mắt Doãn Thăng, trầm tĩnh bước lên một bước, đứng trước mặt Doãn Thăng, chắp tay vái một cái, không nói gì mà đã rời đi.
Sắc mặt của vị Doãn Thừa tướng ngày thường tung hoành quan trường này nặng nề dần, dù nói thế nào, đó cũng là nhi tử ruột của hắn, vì tâm tư riêng của bản thân mà gả nhi tử ra ngoài, là người làm cha dù sao cũng thấy áy náy.
Thọ yến kết thúc, khách khứa đều ra về, Thái tử và Thái tử phi lên xe ngựa về phủ.
Trong xe ngựa vô cùng im lặng, Mạch Sương nhắm mắt nghỉ ngơi, Mục Cẩm thì ngồi nghiêm chỉnh với vẻ mặt không chút thay đổi. Đột nhiên, một luồng gió độc lướt qua xe ngựa, bỗng dưng Mạch Sương mở to hai mắt, nói nhỏ: “Có yêu khí.”
Mục Cẩm khinh thường nhướng mi: “Yêu khí?”
Mạch Sương thấy hắn không tin, không giải thích nhiều: “Điện hạ cứ cẩn thận là được.”
Yêu khí càng lúc càng đậm, Mạch Sương vén mành xe ngựa lên nhìn, bên ngoài rất im ắng, chỉ có tiếng vó ngựa vang lên. Có điều thật sự trong không khí có một luồng yêu khí nồng đậm, yêu khí này không khác gì so với lần trước trong phủ, chắc là cùng một yêu tinh.
Bất chợt, con ngựa đang kéo xe hí vang trời, nhấc hai chân trước lên cao, cuồng loạn lên như đang hoảng sợ, mã phu bị hất xuống khỏi xe, Mạch Sương cũng bị hất mạnh vào trong thùng xe.
Sau khi một con ngựa bị mất khống chế, những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-the-kim-sinh-chi-thai-tu-phi/2186042/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.