Người nằm dưới như một khối hàn ngọc nghìn năm, lạnh buốt thấu xương, thân thể Mục Cẩm dán chặt vào cậu, tựa như băng gặp hỏa, dung hòa chặt chẽ vào nhau.
Đôi môi chạm vào môi cậu bất mãn mà mút mát, cắn nhẹ, muốn chiếm lấy mỗi một tấc của cậu, muốn hòa tan cậu vào tận trong xương.
Trong lúc quấn quýt, cảm giác chặt khít suýt thì khiến hắn không thở nổi, cảm giác thỏa mãn đó như đưa hắn thăng hoa lên trời. Ánh nến vụt tắt, hắn không thấy rõ thần sắc của người bên dưới, nhưng hắn nghe được những tiếng thở gấp gáp nặng nề của người nọ, nơi cổ họng thi thoảng còn có mấy tiếng kêu.
Có lẽ, thứ phát huy tác dụng không chỉ là thuốc, còn có cả trái tim của hắn, trong tiềm thức muốn chiếm đoạt hoàn toàn.
Cơn mưa to đã tạnh hẳn từ nửa đêm, mây đen tản hết, trên bầu trời đen như mực đầy những vì sao nho nhỏ, chiếu sáng cả một vùng trời.
Hôm sau, trời trong quang đãng, mấy tia nắng ban mai xuyên qua ô giấy dán cửa, rơi trên sàn nhã bằng gỗ.
Mục Cẩm mở mắt, nhớ lại đêm qua, quay đầu với động tác cứng ngắc, phần giường bên trong trống rỗng.
Người kia, đã dậy rồi?
Chống hai tay ngồi dậy, tấm chăn rơi xuống từ ngực hắn, phần thân trên không mặc gì đều lộ rõ ra ngoài. Mục Cẩm nhớ lại hình ảnh đêm qua triền miên cùng cậu, tự nhiên tim đập thình thịch.
Quần áo bị vứt lung tung xuống giường đã được thu dọn gọn gàng, đặt ở cuối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-the-kim-sinh-chi-thai-tu-phi/2186015/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.