Những lời này, sao trước đây con không nói sớm? Hiện giờ nha đầu Ngọc Chi kia khăng khăng muốn gả cho con, sao con có thể vào lúc quan trọng này…”
Mục Cẩm áy náy nói: “Là lỗi của nhi thần, nhi thần sẽ gánh vác tất cả hậu quả.”
Hoàng hậu nhíu mày: “Vậy con định làm thế nào?”
“Nhi thần sẽ đến phủ Thượng thư giải thích rõ nguyên nhân với cữu cữu, hủy bỏ hôn ước.”
“Còn nha đầu Ngọc Chi thì sao? Nó phải làm sao đây?”
“Nhi thần sẽ nói rõ với cô ấy.”
Hoàng hậu cứ thấy hơi bất an, dựa theo tính tình của Viên Ngọc Chi, sợ rằng sẽ không dễ dàng chấp nhận chuyện này. Nhưng Mục Cẩm đã nói chỉ coi Viên Ngọc Chi là muội muội, dù có thành thân cũng không thể thực sự thành phu thê, lúc đó sẽ tạo thành bi kịch.
Hoàng hậu ngẫm nghĩ mãi, nói: “Hoàng nhi, thú thê nạp thiếp là chuyện riêng của con, bản cung không tiện xen vào nhiều. Hiện giờ con muốn một mình gánh vác, thì phải tự giải quyết cho tốt, ngàn vạn lần đừng để xảy ra chuyện gì.”
“Nhi thần hiểu.”
Hoàng hậu đi tiếp, Mục Cẩm đuổi kịp phía sau. Hoàng hậu đi đến một bụi hoa, vươn tay vuốt ve một đóa hải đường màu vàng mới nở.
“Phải rồi, dạo này con có thích ai à?” Hoàng hậu thuận miệng hỏi.
Đột nhiên Hoàng hậu hỏi vậy, trên mặt Mục Cẩm lộ vẻ kinh ngạc: “Sao mẫu hậu hỏi vậy?”
“Thấy dạo này khí sắc con hồng hào, chắc là có chuyện gì tốt, bản cung tùy tiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-the-kim-sinh-chi-thai-tu-phi/2186013/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.