Đi được một đoạn, đến một nơi khá rộng rãi thì nhìn thấy hai thị vệ đang cưỡi ngựa, chính là hai thuộc hạ của Mục Cẩm.
Hai thị vệ thấy hai người một xanh một trắng đi đến, xuống ngựa, chắp tay nói: “Tham kiến Thái tử điện hạ, Thái tử phi.”
Mục Cẩm quay sang nhìn cậu, cười nói: “Cuối cùng cũng không cần đi bộ về.”
Hai thị vệ cưỡi chung một con ngựa, Mục Cẩm và Mạch Sương thì chung một con. Mạch Sương ngồi đằng trước, Mục Cẩm cầm dây cương, vòng tay sang hai bên ôm cậu.
“Nếu mệt thì dựa vào ta nghỉ một chút.” Khi nói chuyện, cũng bất giác đổi cách tự xưng là bản cung thành ta.
Mạch Sương lắc đầu: “Không mệt.”
Mặt trời phía tây chỉ còn chút ráng chiều, trên bầu trời là mấy đám mây màu vỏ quýt, ánh sáng xung quanh mờ ảo, những cành cây hai bên đường có vẻ quỷ dị khó tả, giống như những móng vuốt ma quỷ muốn kéo dài ngày tàn.
Có tiếng vó ngựa từ xa đến gần, trước mặt xuất hiện một đoàn người ngựa.
Nhìn rõ mới biết là người của Ngự lâm quân.
Một đội người ngựa dừng phía trước, người đi đầu ôm quyền nói: “Mạt tướng tham kiến Thái tử điện hạ.”
Mục Cẩm nhìn người phía trước, hỏi: “Chuyện gì?”
“Hoàng thượng lo lắng cho an nguy của điện hạ, đặc biệt phái mạt tướng đi tìm Thái tử điện hạ.”
Mục Cẩm nói: “Bản cung không sao, chỉ là đi hơi xa một chút, nên mới để muộn giờ.”
Trở về doanh địa, Mục Cẩm xuống ngựa trước,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-the-kim-sinh-chi-thai-tu-phi/2186001/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.