Viên Ngọc Chi đứng một bên tỏ vẻ khinh thường, kéo tay áo Mục Cẩm: “Phu quân, đằng trước là miếu Nguyệt lão, chúng ta đến đó đi.”
Đông Linh liếc sang Viên Ngọc Chi một cái, thầm mắng trong lòng, giờ còn chưa thành thân đấy, mà đã gọi phu quân phu quân, cũng không thấy xấu hổ.
Đi xa mấy bước, Mục Cẩm lộ ra vẻ mặt không vui, nói: “Ta và muội còn chưa thành thân, đừng xưng hô bừa bãi.”
Viên Ngọc Chi mím môi: “Dù sao cũng sắp rồi, sớm muộn gì cũng phải gọi như vậy.”
Miếu Nguyệt lão là nơi cầu nhân duyên, Mạch Sương đi tới cửa thì dừng lại.
Lúc Mục Cẩm nhìn ra sau thì thấy Mạch Sương không đi cùng, quay lại hỏi: “Sao không đi?”
“Điện hạ và Viên cô nương cứ đi đi, thần chờ bên ngoài.”
Mục Cẩm cũng không muốn vào trong, bèn đi đến cạnh Mạch Sương: “Ta ở cùng ngươi.” Quay sang nói với Viên Ngọc Chi: “Ngọc Chi, muội muốn vào thì nhanh lên, bản cung chờ ở đây.”
Viên Ngọc Chi giậm chân: “Nhưng mà, vào miếu Nguyệt lão một mình sẽ không may mắn.”
“Chỉ là mấy thứ mê tín, muội cần gì phải để ý.” Mục Cẩm nói.
“Nếu chỉ có một mình thiếp, thiếp cũng không đi, dù sao cũng vô dụng.” Viên Ngọc Chi tức giận nói.
“Vậy thì đừng vào nữa.” Mục Cẩm nhìn Mạch Sương. “Chúng ta đi.”
Viên Ngọc Chi rưng rưng nước mắt cắn chặt môi, cuối cùng vẫn cố nhịn xuống, vội đuổi kịp: “Chờ thiếp một chút.”
Mạch Sương im lặng suốt dọc đường, Viên Ngọc Chi vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-the-kim-sinh-chi-thai-tu-phi/2185999/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.