Sao lại không quan trọng? Nếu Thái tử điện hạ chỉ hư tình giả ý với Mạch Sương, mục đích chính là khiến cậu hy vọng rồi phải thất vọng, vậy thì ngay từ đầu đã không nên đến gần. Nếu không, sẽ chỉ là tổn thương khắp người thôi.
Thế nhưng, nữ nhân Viên Ngọc Chi kia bụng dạ nham hiểm, đa số những câu nói ra đều là châm ngòi ly gián, lúc này, rốt cuộc có nên tin không?
Đông Linh rối rắm trong lòng một lúc lâu, cuối cùng vẫn quyết định đợi đến chiều, nhân lúc Mạch Sương vẽ tranh trong thư phòng thì lén chạy đến thư phòng của Mục Cẩm.
Mục Cẩm nhìn nha hoàn trước mặt, hắn không nhớ rõ tất cả nha hoàn trong phủ, thế nhưng nha hoàn bên cạnh Mạch Sương thì vẫn nhớ kỹ.
Không cần hỏi cũng biết, nha hoàn này lúc nào cũng suy nghĩ cho công tử nhà nàng, tự tìm đến đây, chắc chắn cũng là vì cậu.
Đông Linh mím môi, nhìn Mục Cẩm đang ngồi sau bàn, nói: “Nô tỳ muốn hỏi điện hạ một chuyện.”
“Nói đi, chuyện gì?”
Đông Linh chần chừ, đến cùng vẫn không biết có nên hỏi không. “Chuyện này, nô tỳ muốn, muốn…” Cắn môi, chung quy cũng không biết nên hỏi ra miệng như thế nào.
Mục Cẩm cười: “Bản cung nhớ, ngươi luôn nhanh mồm nhanh miệng, sao hôm nay lại ấp úng vậy?”
“Không phải, chuyện này, nô tỳ…” Vẫn ấp úng suốt, Đông Linh kiên trì đến cùng, nếu đã đến rồi, vậy thì cứ dũng cảm hỏi ra. “Nô tỳ đến tìm điện hạ, là muốn hỏi, điện hạ đối tốt với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-the-kim-sinh-chi-thai-tu-phi/2185993/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.