"Ba, mẹ, có chuyện này, con nghĩ nên nói với hai người!" Diễm Linh nhìn ba mẹ mình trên mặt vẫn còn ý cười mà lên tiếng. Có lẽ nên nói ra trước khi Khải Phong thật sự quay về tìm cô.
Trọng Huy và Mộc Diệp nãy giờ vẫn chăm chú nghe con gái mình kể chuyện, nên khi nghe cô nói câu này, hai ông bà vẫn lặng im không lên tiếng cắt ngang lời cô, chỉ hơi nhíu mày một chút.
Diễm Linh tiếp tục lời nói dang dở: "Ba, mẹ, thật ra thì.. con đã.. uhm.. thật ra là!" Cô ấp úng không biết phải mở miệng thế nào, chuyện này là cô không đúng mà.
"Có chuyện gì con cứ nói với ba mẹ, không cần úp úp mở mở như vậy!" Mẹ cô trấn an.
"Trước khi trở về, con đã muốn nói rõ mọi chuyện với anh ấy, nhưng tại vì công việc anh ấy có chút vấn đề nên phải đi Anh giải quyết, con nghe anh Trí Đức nói có vẻ rất nghiêm trọng, cho nên con vẫn chưa nói gì với anh ấy. Sau đó còn viết cho anh ấy một bức thư, để nói rõ vì sao con từ chối anh ấy, nhưng là, con lại.. nói dối!"
Sắc mặt của Trọng Huy lẫn Mộc Diệp có vẻ như không ổn lắm. Nói dối! Vì sao phải nói dối? Mà nói dối chuyện gì mới được. Con bé này, sao lại phải đi bước này, có chuyện gì cũng nên gặp mặt nói rõ ràng chứ, lại còn viết thư. Thiệt là!
"Là như thế nào, nói rõ cho mẹ nghe!" Mẹ cô có vẻ không được kiên nhẫn, giọng nói có vài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-mot-buoc-chinh-la-hanh-phuc/2620245/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.