"Đế Vương không xong rồi, không xong rồi!" Không biết từ đâu bay tới một cái thái giám, hắn thần sắc có chút hối hả vội vàng.
"Chuyện gì!" Khương Quang Tử sắc mặt âm trầm, không kiên nhẫn nói.
Cái này thái giám thấy chính mình Đế Vương có vẻ không được vui, hắn có chút bất an nói:"Thưa....Thưa là trong 108 chi quân đội xuất hiện phản quân!"
Rắc rắc!
Khương Quang Tử nắm chặt hai bản tay, ánh mắt có chút rợn người:"Tốt một cái Trương Gia! Tốt một cái Tần Diệc Quân! Bố một cái cục lớn như vậy chờ trẫm!"
Cái kia thái giám đầu cúi thật sâu, run run giọng nói:"Thần...thần xin cáo lui.."
"Cút đi!" Khương Quang Tử không kiên nhẫn nói.
Thái giám như được đại xá nhanh chóng chạy đi.
Khương Quang Tử sau đó nhanh chóng bay về phía Trương Gia.
"Lâm Văn Dũng ngươi cái này cẩu tặc còn gì muốn nói nữa không?" Trương Thiết nhìn xuống đang nằm trên mặt đất Lâm Văn Dũng, từ từ nói ra.
Lâm Văn Dũng lúc này bộ dáng cực kỳ khúng bố, hai tay hai chân như bị dã thú xé ra, máu thịt nhão nhoẹt, nhất là khuôn mặt của hắn đều bị phá hơn phân nửa, nếu không nhìn kĩ thì thậm chí là còn không nhận ra.
"Haha! Trương Thiết a! Cho dù ta chết đi nữa thì Đế Vương cũng sẽ giết các ngươi báo thù cho ta! Có các ngươi đi cùng xuống dưới đó, ta có gì sợ hãi a!" Lâm Văn Dũng sắc mặt tự nhiên, thậm chí là có chút chế nhạo, nào có dáng vẻ đau đớn thống khổ với những vết thương trên người.
Tần Diệc Quân đứng bên cạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-ma-chi-gioi/1466217/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.