"Kình Thiên Song Kiếm! Khiếp Quỷ Thần!" Tần Diệc Quân song kiếm trảm về phía Vũ Phương Triệt, kiếm khí tung hoành như vô kiên bất tồi lại có một phần bá đạo ý chí.
Vũ Phương Triệt ánh mắt tử quang sáng lên, sau đó liền biến mất.
Tần Diệc Quân ngay sau đó liền cảm thấy nguy cơ xuất hiện ở sau lưng, nhanh chóng quay lưng lại dùng song kiếm đón đỡ.
Oanh!
Tần Diệc Quân bị đánh bay ra ngoài, ở chỗ Tần Diệc Quân hồi nãy đứng chính là Vũ Phương Triệt.
Nhanh chóng giữ lại thăng bằng, Tần Diệc Quân lau chùi khóe miếng bên trên máu tươi cười nói:"Vũ Phương Triết ngươi cái này Hoán Không Thuạt không tệ a."
"Đa tạ đã khen." Vũ Phương Triệt gác tay sau lưng đạm mạc nói, ngay sau đó lại tiếp tục biến mất.
"Một chiêu không nên dùng hai lân a! Vũ Phương Triệt." Mi tâm của Tần Diệc Quân từ từ nứt ra, bên trong là một con mắt với đồng tử như là thanh tiểu kiếm, lăng lệ mà không mất thần thái.
"Kiếm Khí Tung Hoành!" Hai mắt Tần Diệc Quân trở nên có chút lạnh lẽo và sắc bén, hai tay kiếm trảm về một phương hướng.
Nơi kiếm khí đi qua tĩnh lặng một vùng, sau đó một cánh tay không biết từ đâu xuất hiện cùng với tiếng hét thảm đầy đau đớn:"A!!"
Cánh tay tràn đầy máu me nhưng lại không có nhão nhẹt hay cái gì, mà là thẳng băng một khối như là bị người khác ước lượng mà chém đi.
Cách tiếng la vang lên không lâu, Vũ Phương Triệt thân ảnh từ từ hiện ra chỉ là hắn mất đi một cánh tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-ma-chi-gioi/1466216/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.