Mắt thấy Hàn Canh chết đi, Đồng Trạch trong nháy mắt tỉnh táo lại, chắp tay nói:
- Sư soái! Linh quỷ tông hiện thân, cần lập tức đưa tin.
Vương Triết chuyên chú nhìn ả ma nữ. Sự xuất hiện của ả sánh với ma tộc đầu linh càng làm vi sư soái này nhìn chăm chú hơn. Y gật đầu, Đồng Trạch lập tức trở về soái trướng.
Ma tộc đầu linh an toàn rút qua một bên. Y chật vật bỏ dậy, ngón tay khẽ phát run. Vô luận trong ma tộc y cao quý ngạo mạn thế nào, đối mặt vơi thời khắc tử vong vẫn sợ hãi giọng như một nông phu. Ở trước mặt hắn, đường kính trăm mét phảng phất như bị lửa cháy tàn phá, đất đai biến thành đỏ rực, rồi khô cằn, thi thể cháy rụi thành tro, hơn nữa trong số đó là về binh tinh nhụê và đầu lĩnh dưới trướng của y. Những ma binh này đã từng theo y bách chiến bách thắng trên chiến trường, không ngờ hôm nay lại bị một gã tướng lãnh của quân đội nửa nhân gian nửa đạo sĩ nhất cử đánh chết.
- Cơ Tuyết Na!
Ma tộc đầu lĩnh quát:
Ngươi không phải đã nói bọn chúng là một chỉ quân đội của một nước ở biên thuỳ phía tây bắc xa xôi này, đều là do nông phu tạo thành, ngay cả ma lang cấp một cũng có thể dễ dàng chiến thắng hay sao?
A ma tộc từ từ xoay người, trên gương mặt lạnh lùng toát ra một nụ cười kỳ quái.
- Đúng vây, chủ nhân của ta.
Ả dùng ngữ điệu mềm nhẹ nói:
- Bọn chúng là dân binh của sáu chư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-lo-phong-luu/181503/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.