_ Sếp! Sếp nỡ nào đẩy em vào tử địa? Huhuhu….
Hoả Long nghe Lạc Long Quân buông lời thách thức phân thắng bại trăm hiệp xong, mặt hắn xanh như tàu lá chuối, nước mắt nước mũi lòng thòng quay về nhìn giáo sư Lãm cầu cứu. Quả thật, nếu đối thủ là Lạc Long Quân thì đừng nói trăm hiệp, trụ được mười hiệp đã là tài. Giáo sư Lãm vẫn giả lơ không quan tâm khiến Hoả Long càng gào to hơn:
_ SẾPPPPPPPPP!
_ Gào cái gì mà gào? Thì cứ ra đánh đi.
_ Sếp điên à? Lạc Long Quân đấy! Lạc Gia đấy! Lạc Tổ đấy! Lạc….
_ Lạc hay vừng gì cũng đánh!
_ Sếp nỡ nào bán đứng em?
_ Tôi hỏi cậu: Mạng cậu là ai cứu về?
_ Sếp!
_ Vậy tôi hỏi tiếp: Ai cưu mang cậu, cho cậu đi học đạo ở miếu Bà Ngũ Hành?
_ Thì sếp!
_ Thế ai cho cậu chỗ ở, cái ăn cái mặc, địa vị hiện tại và thu nhập?
_ Thì cũng sếp!
_ Ai dạy cho cậu kiến thức về tâm linh, lịch sử, văn hoá?
_ Sếp nốt!
_ Tôi nuôi cậu từ khi cậu còn gặm ổ bánh mì trong thùng rác, mà con quái gì nuôi chả để thịt, bán đứng bán nằm gì có giá bán hết!
_ SẾPPPPPPPPPP!
_ Ồn ào quá, tôi rút đây, đánh cho đẹp mắt vào Đội phó DMI TP.HCM!
Giáo sư Lãm cóc thèm nói với Hoả Long nữa, ông ta đọc cổ ngữ rồi bay đi ra chỗ an toàn, hội họp với Y Văn, chú Lục, anh Trung và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-kiep/2003351/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.