"Anh trai ta khẳng định thứ hắn lấy đi là gương Tiên Du, liền phát động thần ma chi chiến, kết quả bị Lý Huyền Tiêu đ.á.n.h trọng thương. Phong ấn lỏng lẻo, ta rơi từ Ma giới xuống nhân gian, âm sai dương thác mà gặp được nàng."
Bí mật kinh thiên động địa cứ thế được hắn thản nhiên nói ra. Nhưng chấn kinh thì chấn kinh, những chuyện này cách ta quá xa, ta chỉ coi như nghe thoại bản, nhanh ch.óng ngáp một cái. Lục Cửu Uyên mỉm cười: "Tiểu Mãn, ngủ đi."
Ta quả thực bị hắn giày vò đến mệt lả, nhanh ch.óng chìm vào giấc ngủ. Giấc ngủ này cực kỳ dài, khung cảnh trong mơ kỳ quái dị thường, giống như những mảnh ký ức cũ lộn xộn ùa về.
Năm mười tuổi, cha mẹ qua đời. Ta lớn lên như cỏ dại trong làng, mấy mẫu ruộng đó không lớn nhưng ta làm mãi chẳng xong, đành chỉ chăm chút cho mảnh vườn nhỏ mà mình quản nổi. Ta con người này, xưa nay rất biết tự lượng sức mình.
Nhiều năm sau đó, có một ngày khi đang lật đất, ta đào được một tấm gương đồng cũ nát rỉ sét. Ta mang nó về nhà, múc nước lau rửa sạch sẽ, dự định dùng làm gương trang điểm mới. Lớp rỉ đồng dày cộp dần bong ra, lộ ra tấm gương rực rỡ bên trong, không giống vật phàm. Bên trên khắc ba chữ nhỏ: Gương Tiên Du.
Ta nhìn ba chữ đó, không hiểu sao càng nhìn càng mê mẩn, trời đất quay cuồng, một mảnh mờ mịt. Đến khi nhìn rõ lại mọi thứ, đã thấy mình đang ở một nơi như tiên cảnh, khắp nơi là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-du/5294207/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.