Kể từ khi Lục Nhị đồng ý lời cầu hôn của ta, lòng ta chỉ chứa mình hắn, một lòng muốn cùng hắn sống những ngày tháng êm đềm. Chỉ tiếc hắn c.h.ế.t quá t.h.ả.m, ta buộc phải mang theo vốn liếng cuối cùng lên Cửu Trọng Thiên. Trước khi lên đó ta đã biết khoảng cách giữa người và thần tiên quá xa vời, chuyến đi này đại xác suất là không có kết quả. Nhưng hắn là phu quân của ta, là người ta thích, lại vì ta mà c.h.ế.t t.h.ả.m. Ta phải đòi lại cho hắn một công đạo.
Giờ đây ta đã biết, hắn không phải gã phu xe phàm trần Lục Nhị mặt mày hủy hoại, mà là Ma tôn Lục Cửu Uyên thọ ngang trời đất. Hắn còn sống. Vậy thì mọi chuyện xóa sạch. Ta không còn nghĩ đến việc g.i.ế.c Lý Huyền Tiêu, cũng chẳng còn vương vấn gì hắn nữa.
Ta đem những tâm tư này phơi bày ra, từng chút từng chút bộc bạch cho Lục Cửu Uyên nghe. Nói đến đoạn cuối, ta cũng chẳng rõ vẻ mặt hắn là gì, dường như yêu đến cực điểm, lại pha lẫn oán hận. Đôi mắt đỏ rực của hắn nhìn chằm chằm vào ta, ngay cả vành mắt cũng đỏ hoe, hắn đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve đầu gối ta:
"Trách ta, đều tại ta... Một vạn ba ngàn bước, ba vạn bảy ngàn bậc Thang Lên Mây, nhất bộ nhất bái — Lúc đó nàng có đau không, Tiểu Mãn?"
Đau, lúc đó chắc chắn là cực kỳ đau. Nhưng vết thương lành rồi thì không đau nữa. Thế gian vạn vật đều công bằng. Ta sẽ không để bụng những nỗi đau đó, tương ứng, cũng sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-du/5294206/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.