Ánh nắng sáng sớm xuyên qua cửa sổ kính rót xuống sàn nhà bằng gỗ trong phòng ngủ, trên bệ cửa sổ có bốn năm chú chim nhỏ đang tụ tập, mổ vào lá xanh trong chậu hoa, tiếng chim hót thánh thót dễ nghe không dứt bên tai.
Thẩm Như Như bị tiếng chim đánh thức, mơ mơ màng màng chui đầu ra khỏi chăn, liếc mắt nhìn quyển “Huyền Thiên Chú” và “Tạp Ký” trên tủ đầu giường. Cô giật mình một cái, cơn buồn ngủ nháy mắt tan biến.
Chuyện tối qua không phải nằm mơ, cô tiếp nhận truyền thừa của Vô Lượng Tổ Sư, trở thành người của Huyền Môn rồi!
Thẩm Như Như ngồi dậy, túm lấy một chiếc đệm lót sau lưng, sau đó cầm “Huyền Thiên Chú” lên lật xem.
Chất liệu của quyển sách này rất đặc biệt, cảm giác tay khác với chất giấy bình thường, cũng không biết làm bằng thứ gì, sờ vào giống như da vậy.
Nhìn thấy trang đầu tiên, Thẩm Như Như đã có chút há hốc mồm, nội dung quyển sách này toàn là chữ phồn thể, hơn nữa còn không phải chữ thường dùng, đọc rất mất công, trong một hàng chữ gần như có một nửa là không biết.
Thẩm Như Như miễn cưỡng xem một chút, vừa xem vừa đoán mò, bùa chú mà trang thứ nhất ghi chép gọi là “Huyền Khí Chú”, thoạt nhìn dường như là một đạo bùa công kích, hình vẽ có chút phức tạp, Thẩm Như Như nghiên cứu một hồi, rồi lần theo nét vẽ của “Huyền Khí Chú”.
Điều kỳ lạ là, bất kể cô vẽ thế nào, kiểu gì cũng sẽ bị loạn, căn bản không thể vẽ ra lá bùa này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-tap-hoa-am-duong-tiem-tap-hoa-am-duong/3986435/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.