Vô Lượng Tổ Sư hừ một tiếng, nói: “Nơi này vốn dĩ là cửa hàng hương nến sinh ý rực rỡ, ông chủ thành tâm hướng đạo, mỗi ngày cung phụng hương khói không ngừng, hiện giờ con vừa tới, nơi hương khói biến thành vườn hoa, mỗi ngày cống phẩm cùng hương khói đều ít đi rất nhiều.”
Thẩm Như Như nháy mắt đã hiểu ý trong lời nói của Vô Lượng Tổ Sư, đây là vòng vo chỉ trích cô không có đúng hạn dâng hương đổi cống phẩm đây mà! Vì vậy cô lập tức thức thời mà nói: “Là do con sơ sót! Ngài yên tâm sau này mỗi ngày sáng trưa chiều con đều đốt cho ngài ba que nhang, cống phẩm cũng mỗi ngày đều đổi mới!”
Vô Lượng Tổ Sư dừng lại một chút, ánh mắt ác liệt có thể thấy đã hiền hòa hơn nhiều, gật đầu nói: “Người trẻ tuổi có thể bồi dưỡng.”
Phù, Thẩm Như Như đang định thở phào, liền nghe thấy tổ sư gia nói tiếp: “Nếu con đã thành tâm thành ý như vậy, ta cũng sẽ không bạc đãi con, quyển “Huyền Thiên Chú” này con cầm đi, nghiên cứu học tập kỹ càng, ngày sau nhất định sẽ có thành tựu.”
Một quyển sách khâu chỉ nổi lên trước mắt Thẩm Như Như, cô nhìn tổ sư gia cả người đang tỏa ra hào quang thần thánh, sau đó lại nhìn cuốn sách trước mặt, lễ phép từ chối: “Cảm ơn lòng tốt của tổ sư gia, con không có hứng thú lắm với mấy thứ này, ngài miễn cho con đi, ngài phù hộ cho việc làm ăn của con phát đạt là được rồi!”
Đôi mày dài của Vô Lượng Tổ Sư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-tap-hoa-am-duong-tiem-tap-hoa-am-duong/3986434/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.