Lời này của Tống Minh Du không phải là vả mặt nữa, mà là ấn mặt mũi Trâu Cường xuống đất mà chà đạp. Mặt Trâu Cường đỏ bừng: "30 đồng, cô trả nổi sao mà đứng đây làm màu! Chỉ là một cái hộ cá thể thôi mà cũng đòi trèo lên đầu Tổng xưởng ngồi à, cô tưởng cô là ai chứ. Nếu là mấy năm trước, Đội chống đầu cơ đã sớm bắt cô vào tù mọt gông rồi!"
"Phụt."
Không biết quần chúng ăn dưa nào trong đám đông phì cười, "Còn Đội chống đầu cơ nữa cơ đấy. Chủ nhiệm Trâu, năm 1984 rồi, gió xuân cải cách thổi khắp nơi rồi, ông còn sống ở năm nào thế?"
"Đúng đấy, hiện tại đều khuyến khích hộ cá thể rồi. Nghe nói người ta bày sạp ở phố Quan Âm một ngày kiếm còn nhiều hơn công nhân phân xưởng chúng ta đấy!"
"Tiểu Tống mua cả ba món đồ điện lớn rồi kìa... Tivi đen trắng 16 inch hiệu Mẫu Đơn đấy! Chủ nhiệm Trâu, nhà ông chẳng phải vẫn dùng cái Hồng Nham 14 inch cũ rích sao, lấy gì mà coi thường hộ cá thể người ta chứ?"
Ánh Trăng Dẫn Lối
Bọn họ đương nhiên muốn nói mát mẻ. Thời buổi này ai chẳng có một hai nghề phụ bên ngoài. Nhà máy muốn hướng đến cái gì đứng đầu ngành thì đó là chuyện của nhà máy, họ phải lo cơm áo gạo tiền trước mắt đã. Không có tiền thì chẳng phải nghĩ cách kiếm thêm sao. Cố tình mấy câu nói đó của Trâu Cường đụng chạm đến tất cả mọi người có mặt ở đây, ai nghe mà vui vẻ cho được! Bên này đang ồn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/5256382/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.