"Đó cũng là do cô ta cam tâm tình nguyện tự ký!"
"Tôi không có, tôi căn bản không biết có những câu này!" Mao Tiểu Tĩnh liều mạng biện giải, "Nếu tôi biết có những câu này, tôi nhất định sẽ không ký. Lúc ấy căn bản không có những thứ này!"
Lâm Hương vội hỏi: "Hợp đồng một thức hai bản, Tiểu Mao, bản của cháu đâu?"
Mao Tiểu Tĩnh mờ mịt lắc đầu: "Trâu... ông ta bảo, hợp đồng này để ở nhà ông ta là được, cháu chỉ cần biết là có lương, những cái khác không cần nghĩ nhiều."
"Trời ơi, thế này chẳng phải lừa gạt con gái nhà lành sao?"
"Đúng đấy, vừa nãy còn bảo người ta không biết chữ không văn hóa, giờ lại bảo người ta tự nguyện ký... Chậc chậc, chuyện này làm ra, đúng là quá mất mặt."
"Khinh người quá đáng!" Cao Ngạn Chi tức nổ phổi, "Trâu Cường, uổng công ông còn là lãnh đạo khoa thiết bị, ông làm người làm việc như thế đấy à, ông còn lương tâm không hả cái đồ c.h.ế.t tiệt này!"
Quả dưa này càng ăn càng to, sắc mặt Trâu Cường ngày càng khó coi. Tiếng bàn tán của quần chúng ăn dưa loáng thoáng lớn dần, thậm chí có người bắt đầu chỉ trỏ.
Trâu Cường thế mà bắt đầu giở thói càn quấy: "Chỉ là loại thất học nhà quê như cô, dựa vào cái gì mà vào Tổng xưởng dệt chúng tôi. Tôi nói cho cô biết, nếu không phải dì cô cầu xin tôi, tôi mới không thèm thuê cô đâu. Cô thật sự tưởng mình là cái bánh bao thơm ngon gì à, quá đề cao bản thân rồi. Tôi nói cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/5256381/chuong-166.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.