Hai chân cô thậm chí không đứng vững trên mặt đất, cuối cùng hoàn toàn bị dòng người chen lấn đẩy lên xe.
Khó khăn lắm mới lên được xe, trong cơn hỗn loạn Tống Minh Du không bám được vào tay vịn, chỉ đành vịn vào nắp động cơ trước mặt. Động cơ gầm rú dưới lòng bàn tay cô, còn tỏa nhiệt hâm hập như cái túi sưởi nhỏ.
Hai cửa xe điện đều mở toang, dòng người cuồn cuộn chen lên, thậm chí có người thấy không lên được cửa chính bèn vẫy gọi người bên trong để trèo qua cửa sổ.
Mặt người bán vé đỏ bừng vì gào thét duy trì trật tự. Sau một hồi gà bay ch.ó sủa, chiếc xe điện cuối cùng cũng chậm chạp lăn bánh.
Tống Minh Du thử nhích chân nhưng suýt giẫm phải chân người khác, đành đứng yên tại chỗ ngó nghiêng: "Chị Lâm, chị Lâm ơi, chị lên xe chưa!"
Phải một lúc sau, từ phía toa sau mới truyền đến tiếng Lâm Hương vọng lại: "Lên rồi, chị ở phía sau này! Xuống xe rồi nói!"
Đúng là chỉ có thể xuống xe rồi nói, giữa hai toa xe cách nhau như cả vạn dặm, chỗ khớp nối thậm chí còn lắc lư đến mức không đứng nổi.
Một đám người nghiêng ngả, Tống Minh Du tự lượng sức mình không thể "vượt sông" qua đó được. Mãi mới chịu đựng được đến trạm phố đi bộ đường Dân Tộc, cả xe lèn c.h.ặ.t người ào ạt đổ xuống. Cô vội vàng nương theo dòng người xuống xe, đứng vững trên bến rồi mới thở phào một hơi dài.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Không có quạt, điều hòa thì càng đừng mơ, trên xe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/5229803/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.