Tống Ngôn Xuyên nhìn chằm chằm hai tờ một đồng, mắt sáng lên, cậu đương nhiên là muốn rồi.
Trường tiểu học trực thuộc xưởng quản lý rất nghiêm, trong trường chẳng có chỗ nào bán đồ ăn vặt. Niềm vui duy nhất của cậu là lúc tan học, thường có một ông cụ bán "kẹo đục" (kẹo mạch nha cứng).
Tiếng b.úa nhỏ gõ vào cái đục leng keng, leng keng như một loại ám hiệu, Tống Ngôn Xuyên liền biết ông cụ bán kẹo đã tới. Ở con ngõ cạnh trường, ông cụ đặt đôi quang gánh xuống đất, cánh tay khô gầy gõ đục mạnh mẽ, "tách" một cái là ra một miếng nhỏ. Một xu một miếng, làm phong phú cả quãng đường tan học.
Còn có tiệm sách nhỏ ngoài ngõ, bánh quy hạt óc ch.ó và bánh kem nhỏ bán ở Hợp tác xã mua bán (Cung Tiêu Xã). Hôm nọ Trần Niệm Gia còn uống Coca Thiên Phủ trong tiệm, cái chai thủy tinh trông thật đẹp, hình như uống cũng ngon lắm, cậu chưa được uống bao giờ... Không đúng không đúng, có hai đồng cậu mới không thèm uống Coca đâu, cậu sẽ xa xỉ mua hẳn một lọ hoa quả ngâm, trở thành học sinh tiểu học tỏa sáng nhất trường!
Nhưng Tống Ngôn Xuyên vẫn nén đau lòng đẩy tiền lại: "Chị, em không lấy đâu, hôm nay chị mới là người vất vả nhất, tiền công của em cho chị hết đấy."
"Em có phần của em, chị có phần của chị, chúng ta không ai chịu thiệt cả." Trong lòng Tống Minh Du ấm áp, giọng nói càng thêm dịu dàng, "Em là nhân viên chị thuê mà, làm gì có chuyện thuê người làm giúp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/5229802/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.