"Không cần vội, hai đứa nó đang ăn ở nhà rồi. Chị ăn nhanh, nấu mì cũng chẳng mất công gì, hai đứa cứ từ từ mà ăn, kẻo lát nữa đau dạ dày." Lâm Hương dặn dò, thấy Tống Ngôn Xuyên ăn không ngẩng đầu lên, cô sợ thằng bé nghẹn, bèn xách cái phích nước để gần chân bàn lên, mở nút gỗ ra xem thì thấy nước bên trong đã nguội ngắt. Cô xách phích đứng dậy đi về phía bếp: "Ấm đun nước ở trong bếp hả? Để chị tranh thủ đun cho các em ít nước."
"Để em tự làm..." Tống Minh Du nói được một nửa thì bóng dáng Lâm Hương đã khuất sau hành lang, cô vội cao giọng nói với theo, "Chị Lâm ơi, ấm đun nước ở ngăn dưới trong bếp, cái bếp lò hơi khó dùng, chị cẩn thận nhé!"
"Biết rồi, em đừng lo, ăn cơm trước đi."
Ánh mắt Tống Minh Du lúc này mới rơi xuống bát mì trước mặt. Kỳ thực cô cũng đói cồn cào rồi, nhưng không biết có phải do quá mệt hay không mà chẳng thấy muốn ăn.
Khổ nỗi bát mì Lâm Hương làm lại là món mì tiểu diện cay tê lưỡi mà người Nam Thành thích nhất.
Gia vị bên dưới có thêm một thìa mỡ lợn, chan nước dùng nóng hổi vào, vừa khéo kích thích mùi thơm của gừng hành và dầu ớt cay nồng. Trên mặt mì là quả trứng gà ốp la, bên dưới lót măng tây vụ xuân xanh mướt giòn tan. Gắp một đũa mì, vị cay nồng quyện với mùi thơm đậm đà lập tức lan tỏa khắp khoang miệng.
Chỉ sau vài miếng, cảm giác thèm ăn của Tống Minh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/5229799/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.