Trần Niệm Gia cảnh giác nhìn cậu, cô bé ấn tượng không tốt lắm về Tống Ngôn Xuyên, người này thường xuyên đ.á.n.h nhau với người ta ở trường. Mẹ cô bé bảo, trẻ ngoan không đ.á.n.h nhau, Tống Ngôn Xuyên không thể tính là trẻ ngoan: "Cậu tìm mẹ tớ làm gì?"
"Chị tớ bận cả ngày vẫn chưa được ăn cơm, có thể cho mượn một bát thức ăn không, một bát thôi là được!"
Trần Niệm Gia nhìn chằm chằm cậu một lúc, xác nhận người này đang nói thật, bèn xoay người định về phòng: "Để tớ đi nói với mẹ."
"Được, a —— từ từ, từ từ, là hai bát, hai bát nhé!" Tống Ngôn Xuyên dùng sức bám lấy tường viện, "Tớ nhớ ra rồi, tớ cũng chưa ăn cơm!"
"Biết rồi!" Trần Niệm Gia không quay đầu lại, chỉ vẫy tay với cậu.
Cầu cứu xong, Tống Ngôn Xuyên như trút được gánh nặng trong lòng. Thấy bóng dáng Trần Niệm Gia biến mất sau cánh cửa gỗ, tay cậu buông lỏng, suýt nữa thì trượt khỏi tường bao, may mà tay mắt lanh lẹ túm được viên gạch đỏ bên cạnh, nhưng tay vẫn dính một lớp bụi gạch dày cộp.
Tống Ngôn Xuyên nhe răng trợn mắt đi rửa tay, vòi nước đối diện cửa sổ đông sương phòng. Lúc trèo tường cậu la lối om sòm, giờ lại cố gắng nhẹ nhàng hết sức, ngay cả dòng nước cũng vặn nhỏ lại.
Rửa tay xong, cậu rón rén ghé sát vào cửa sổ đông sương phòng.
Tống Minh Du bên trong ngủ rất say, ánh trăng ngoài cửa sổ hắt lên sườn mặt cô, hàng lông mi dài như cánh bướm nhỏ. Chị cậu rất xinh đẹp, Tống Ngôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/5229798/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.