"Lão Quách.... lão Quách có ở đây không, hôm nay tôi có đồ tốt cho ông đây."
Bạch Thường cầm tiền, cười híp mắt với tiểu nhị.
Nghe thấy có đồ tốt, mắt của tiểu nhị cũng sáng lên, vội nói: "Quách lão gia cũng mới về, đang ở hậu viện uống trà đó. Ông chủ Bạch không phải là người ngoài, mời vô trong mời vô trong."
Thật ra, Bạch Thường chỉ giả bộ khách khí thôi, nghe tiểu nhị mời, liền đi thẳng vào trong, đi tới hậu viện nhìn nhìn, một người đàn ông có cặp mắt đỏ lừ lừ, tóc hoa râm, đang đứng tấn vận khí.
Bạch Thường vui vẻ: "Tôi nói này lão Quách, ông còn đi đứng được là phải cám ơn thần phật rồi, đừng có mà không biết điều, đem nốt cái chân còn lại làm cho què đi."
Lão Quách này vốn bị què từ nhỏ, chân trái không lớn được, nên người ta mới gọi là lão Quách què, Bạch Thường quen biết lão cũng khá lâu, nên nói chuyện cũng thoải mái hơn.
Lão Quách què nghe thấy tiếng của Bạch Thường, vẫn không động đậy, hé mắt một chút, bĩu môi nói: "Nhóc con nhà ngươi thì biết cái mẹ gì, đừng nhìn lão đây què, đi đứng không được, riêng việc ngủ sớm dậy sớm, ngày ngày luyện tập thân thể khỏe mạnh, thì ngươi đã không đánh lại ta rồi?"
Bạch Thường cười ha ha một tiếng: "Hai người chúng ta mà đánh nhau, nếu ông thắng thì tôi mang tiếng đánh thua cả người què, còn ông thua lại bảo tôi bắt nạt người tàn tật, tóm lại là tôi đều mang tiếng, haizzz.... bỏ đi bỏ đi."
Lão Quách đắc ý đứng lên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-an-cua-quy/1839310/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.