"Có giống đầu bếp hay không thì phải xem thức ăn làm ra có ngon hay không."
Bạch Thường ngừng lại, trách móc cười một tiếng.
"Ha ha, thức ăn có ngon hay không thì không biết, nhưng tay nghề đánh nhau của ông chủ Bạch quả nhiên là không tệ."
Mã cảnh quan đi tới chỗ đám người, cúi đầu kiểm tra Trịnh Hà, ngẩng đầu nói:
"Chỉ cần bóp chặt thêm một chút nữa thì chắc chắn cái tay này của hắn sẽ tàn phế suốt đời. Ông chủ Bạch! Tôi nghe nói anh có lực tay cầm chảo vô cùng khoẻ, không nghĩ là công phu cũng như vậy."
Bạch Thường cười một tiếng: "Không có gì, chỉ là khi còn bé hay cùng với ông nội lên núi đào rau củ dại, có lúc thấy heo rừng hay chó hoang gì đó sẽ dùng tay bắt lấy nó, là thói quen thôi."
Mã cảnh quan không nói gì nữa, phất phất tay nói: "Không sao, tất cả giải tán đi. Nhóc con! Đừng có giả vờ đau nữa."
Trịnh Hà chống tay ngồi dậy, mở miệng trách móc nói: "Hắn... là hắn cố ý làm tôi bị thương, cô.... cô phải bắt hắn lại chứ."
Mã cảnh quan trợn mắt: "Cái gì là cố ý làm anh bị thương, tôi chỉ thấy mấy người tụ tập đánh nhau, năm sáu người đánh có một người, còn bị đánh cho nằm la liệt, anh còn có mặt mũi mà nói à?"
Trịnh Hà cứng họng không trả lời được, tức giận bò dậy, cắn răng nghiến lợi nói: "Tiểu tử! Ngươi được lắm, ngươi chờ đó, chuyện này chưa xong đâu..."
Nói xong mấy lời đe doạ, Trịnh Hà liền rời đi, mấy tên đàn em cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-an-cua-quy/1839307/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.