Trong tô bún cay lại có một cái lỗ tai người!
Lúc này trong phòng ăn có vài người bị tiếng thét chói tai của Dương Hải làm cho giật mình, đồng loạt nhìn về phía bên này.
Bạch Thường lanh lẹ, như một mũi tên lao tới, nhanh chóng đem đồ ăn bị đổ ra trên bàn quét vào tô, thu lại cái lỗ tai, quay lại nhìn Dương Hải cười nói: " Xin lỗi, chắc tại đồ cay quá khiến anh giật mình."
Dương Hải sợ hãi, thì thào nói: "Cái tai... có cái tai ở trong tô..."
Bạch Thường vỗ vỗ ót: "À! Anh nói chúng tôi quên cho nấm mèo sao, được được, để tôi làm lại một tô khác."
"Không... Không phải là... Nấm Mèo... Là... Là..."
Bạch Thường lộ ra nụ cười, cố ý hạ thấp giọng nói: "Xin lỗi, chúng tôi chỉ có nấm mèo, không biết anh còn muốn thêm loại nấm gì?"
Mọi người xung quanh nở nụ cười, xoay qua tiếp tục ăn bún.
Có người biết Dương Hải, còn đùa nói: "Lá gan của anh cũng quá nhỏ đó, làm đổ có cái tô thôi mà khiến anh sợ như vậy sao."
Cũng có người nhỏ giọng nói: "Ninh Đan Đan mới xảy ra chuyện, đoán chừng là anh bị kích động rồi, ăn đi ăn đi, haizzz... thế sự thật là vô thường đó..."
Bạch Thường đỡ Dương Hải ngồi dậy, đồng thời hít hít mũi, nhíu mày.
Trên người tên Dương Hải này, cũng có mùi của người chết.
Hắn bưng tô bún trở về quầy hàng, Đại Hoàng buồn bực nhìn trong tô nói: "Không đúng, tôi nhớ là tôi đã cho nấm mèo rồi mà, sao hắn có thể nói là tôi không cho vào.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-an-cua-quy/1839301/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.