Bạch Thường đi tới góc phòng, ngồi xuống đối diện với nữ sinh.
Nữ sinh này có vẻ ngoài thanh tú, trông có vẻ là con ngoan trò giỏi, nhưng không biết tại sao mái tóc lại ướt nhẹp, khuôn mặt xám xịt, ánh mắt đờ đẫn, lẳng lặng ngồi yên.
"Này! Cô là ai, tại sao lại ngồi ở đây?" Bạch Thường hỏi nhỏ.
Nữ sinh nọ không nói gì cả, nàng quay đầu tò mò nhìn Bạch Thường.
"Này này! Tôi nói này lão Bạch, cậu có bị bệnh gì không, mới đó mà đã quên tên tôi rồi sao?"
Đại Hoàng mặt đầy nghi ngờ, ngẩng đầu nhìn Bạch Thường đang ngồi đối diện với bức tường, nhất thời ngây ngẩn.
Cái tên này đang nói chuyện với ai vậy?
Bạch Thường nhìn nữ sinh kia nói: "Cô tên là gì, nếu như có tâm nguyện gì chưa dứt, cô có thể nói cho tôi biết, tôi sẽ giúp cô hoàn thành. Dù sao thì cô cũng đã chết rồi, ở lại đây không tốt cho cô đâu."
Đại Hoàng ở một bên nghe Bạch Thường nói, lông tóc cũng dựng hết lên.
"Này này! lão Bạch, cậu đừng có làm tôi sợ mà, bây giờ đang là ban ngày ban mặt mà..."
Nữ sinh kia mê man nhìn Bạch Thường, rốt cuộc cũng mở miệng.
"Tôi đã chết, anh nói là tôi đã chết rồi sao?"
Bạch Thường gật đầu: "Đúng rồi, hơn nữa là đã chết hơn bảy ngày, không có cách nào để Hoàn Hồn, cho nên cô phải đến nơi cô nên tới."
"Nhưng mà tôi không biết bản thân mình đã chết như thế nào, mấy ngày trước tôi tới ăn bún cay, nhưng không có ai để ý đến tôi, tất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-an-cua-quy/1839300/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.