Mộ Dung Nghi cùng Tiểu Vũ rời khỏi kinh thành, mua một mảnh đất ở một vùng quê xa xôi. Ban ngày có gió nhè nhẹ thổi qua, guồng nước ở trong gió chầm chậm ngâm nga một khúc ca xưa cũ, nước chảy quanh năm tựa hồ ngay tại nơi đây lặng yên mà qua. Ban đêm, tiếng côn trùng kêu rả rích, bóng cây ***g vào nhau, trăng sáng soi rọi khắp nơi…
Tiểu Vũ đã từng hỏi Mộ Dung Nghi muốn trồng cây gì trong vườn, hắn dường như không cần suy nghĩ liền trả lời là cây ngô. Khi Tiểu Vũ lại hỏi hắn vì sao muốn trồng cây ngô, Mộ Dung Nghi suy nghĩ nửa ngày, ngửa đầu nói: “Đại khái là vì cây ngô có mùi thơm ngát, còn có tiếng cành lá va chạm vào nhau làm ta thấy vui …”
Tiểu Vũ cười cười nói: “Rõ ràng Uẩn phi từng nói, ngươi lúc trước vốn là thích trộm ngô. Hiện tại chúng ta đã được tự chọn loại cây trồng cho mình, về sau người thích hái bao nhiêu thì hái!”
Mộ Dung Nghi cãi lại rằng mình đã lớn không hề trộm ngô nữa, Tiểu Vũ lại nói hắn đời này cũng không có ngày mà hắn lớn lên nổi. Hai người ở trong mảnh vườn vừa mới xới đất chạy đuổi bắt nhau, Mộ Dung Nghi chạy được hai ba bước đã ngã sấp xuống. Tiểu Vũ ở một bên cười ha ha, nói hắn có phải là muốn tự chôn mình xuống đất, sau này có một loại cây nở ra rất nhiều Mộ Dung Nghi hay không.
“Ngươi đang cười ta! Ta sẽ không đứng dậy!”
“Ha ha… Ngươi cũng không đem mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tich-chieu-hue-phuong-dien/3195922/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.