“Chúng ta làm sao bây giờ?” Mộ Dung Nghi hít một hơi thật sâu nói. Là tự hỏi mình, cũng là đang hỏi Tiểu Vũ.
“Sợ sao?” Tiểu Vũ quay đầu, chân thành cười.
“Sợ … Ta sợ rằng chúng ta một lần nữa bị tách ra.”
Mộ Dung Nghi cứ nghĩ rằng khi mình lại nhìn thấy Phi Dật, nhất định sẽ run rẩy, nói không nên lời nói, thậm chí cầu hắn buông tha cho mình. Nhưng khi thấy hắn cưỡi trên lưng ngựa tiến đến, ngoài ý muốn, nội tâm bắt đầu bình tĩnh.
Những tia nắng ban mai chậm rãi quét lên khuôn mặt vô cùng tinh tế tuyệt mĩ của Phi Dật, ánh mặt trời vẫn còn mờ mịt lại càng tôn lên vẻ thần bí làm cho người ta kìm không nổi ý tò mò lẫn ham thích. Giống như đôi mắt của hắn bây giờ, Mộ Dung Nghi ở chỗ này nhìn không ra là đang có biểu tình gì. Hắn ngồi ở trên cao, từ góc nhìn của Mộ Dung Nghi, chỉ có thể nhìn rõ đường cong tinh tế đầy kiêu hãnh nơi cằm của hắn.
“Ngươi cho là ngươi có thể rời khỏi ta, đúng không?” Phi Dật hơi nghiêng đầu, Mộ Dung Nghi có thể nhìn thấy khuôn mặt đẹp tuyệt trần của hắn, tràn đầy tự tin cùng cao ngạo nhưng không giấu nổi ánh nhìn lạnh lẽo bi thương.
“Ta cho tới bây giờ cũng chưa từng bên cạnh ngươi, không đúng sao?” Mộ Dung Nghi cười yếu ớt, tựa hồ như mình vĩnh viễn bị vây bị bảo hộ, dù mình có cố gắng hết sức giãy giụa hay phản kháng đều là phí công. Nhưng là vô luận như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tich-chieu-hue-phuong-dien/3195920/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.