Tiếng kêu thảm thiết thê lương chói tai không dứt, cung tiễn đội hoàn toàn ngăn cản không được Lôi Hải Thành đang lao vào giữa trận tựa như con dã thú điên cuồng, binh khí khắp chốn còn chưa chạm tới Lôi Hải Thành, đã bị thừng móc của Lôi Hải Thành lôi ngã khỏi lưng ngựa, cắt đứt yết hầu, hoặc là đâm xuyên qua tim.
Thi thể bị đám ngựa trúng tên kinh hãi hỗn loạn giày xéo, máu tươi não dịch cùng bùn đất trộn lẫn với nhau. Tạo thành thứ dịch thể không phân rõ màu sắc thấm ướt mặt đất.
Đương nhiên cũng có kẻ lợi dụng cơ hội chém trúng Lôi Hải Thành, nhưng Lôi Hải Thành căn bản giống như không có chút cảm giác đau đớn, thu tay vung một đao đem đầu gã kia chém đứt làm đôi.
Hắn đã không còn nhớ rõ những sự tình trong trận chiến điên cuồng đẫm máu này nữa, cũng không nhìn đến bộ dạng của binh sĩ Tây Kì đứng trước mặt mình, lại càng không quan tâm bản thân mình đã bị thụ thương, chỉ biết dùng tốc độ cực nhanh, dùng phương thức trực tiếp nhất lấy đi tính mạng quân địch.
Vết máu bắn tung tóe trên mặt chưa khô đi lập tức lại bị huyết tích mới che phủ, vết thương trên người cũng không ngừng gia tăng.
Binh sĩ Tây Kì vây quanh người Lôi Hải Thành đều bị loại đấu pháp liều mạng của hắn dọa đến run người, ngay cả trung niên nam tử Khí Thiên ở sau trận đốc chiến cũng thay đổi sắc mặt, lộ ra sự kính sợ thán phục.
“Ta vốn tưởng thân binh đội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuy-chu-tram-phu/1870368/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.