🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau
Đường Đại xử lý xong công việc ở Công Khai Đình, lạiđi đến Lan Nhược Tự…

Cửa chùa vẫn sứt mẻ như cũ, ai có thể tưởng tượngnhững văn tự hào hùng mỹ lệ này, những câu chuyện thiên mã hành không, vậy màlại xuất phát từ nới hoang dã rách nát điêu tàn này?

Đường Đại mang theo rượu và đồ nhắm, đẩy cửa đi vàothì Bồ Lưu Tiên không ở đó. Đem mấy vật linh tinh để lên bàn, bên trong rấtngăn nắp sạch sẽ, nhàn rỗi không có việc gì làm, vẫn là cầm mấy bản thảo ở trênán lật xem , cho đến lúc nhìn thấy thiên bản thảo kia, tên gọi vậy mà thật sựlà Nhiếp Tiểu Thiến.

Lúc đó Đại Huỳnh không có câu chuyện kể về Thiến Nữ UHồn, cái tên này bịa ra chỉ là một trò đùa vui, không ngờ hắn thật sự viết ra.Đường Đại đang cầm trang sách, đây rõ ràng là một bộ ngắn, nhưng xem mãi đếnsắc trời gần tối. Nội dung câu chuyện vẫn là một thư sinh cùng một ma quỷ mếnnhau, quả là bước chân lịch sử thì sẽ không ngăn cản được sao?

Xem đi xem lại nhiều lần câu nói của Nhiếp Tiểu Thiếnnói với Ninh Thái Thần —— Thiếp rơi xuống biển sâu, tìm không thấy bờ. Langquân nghĩa khí can vân, nhất định có thể bạt sinh cứu khổ. Nếu đồng ý xin manghủ cốt của thiếp, quy táng an trạch, khác nào tái tạo.

Thiếp rơi xuống biển sâu, tìm không thấy bờ… Nếu đồngý xin mang hủ cốt của thiếp, quy táng an trạch, khác nào tái tạo.

Bồ Lưu Tiên khi trở về liền thấy nàng ngồi ở trước án,trong tay cầm vài tờ bản thảo. Mặt hắn đỏ lên, vội vàng đi đến đoạt lại mấytrang bản thảo, thuận tay gác qua trên án, dùng cái đồ chặn giấy dằn lên: “Mộtchút tác phẩm vui đùa, không thể gặp người.”

Đường Đại nghiêng đầu qua: “Nhìn thấy để đây cứ nghĩlà tác phẩm chính, khụ, đương nhiên trước đây cũng có một bài, không nói tớicũng được. Làm thành tập ngắn có được hay không?”

Bồ Lưu Tiên vẫn ẩn giấu bản thảo kia, hắn không thểkhẳng định Đường Đại đã xem được bao nhiêu: “Không cần, mấy bài này không ra.”

Nói như thế, bầu không khí tẻ ngắt có chút quỷ dị, hắnvội hỏi: “Mang theo nhiều đồ ăn như vậy? Đi đâu chơi vậy mà lại đi hết nửanăm?”

Đường Đại lại cao hứng trở lại: “Đi Trường Bạch sơn a,vốn là ban đầu muốn mang về chút đặc sản, thế nhưng động vật bắt không được,thực vật nhìn không ra, muốn mang chút bùn đất về, ai ngờ khắp nơi đều làtuyết, sẽ bị tan hết.”

Dáng tươi cười của Bồ Lưu Tiên liền trong sáng hơn rấtnhiều: “Cứ tiếp tục kể đi.”

Đường Đại lại từ trong lòng móc ra hai quyển sách, nóilà sách nhưng không phải là từ thư cục xuất bản ra, chỉ là hai bản du ký tựmình viết lại những điều mắt thấy tai nghe: “Đây vốn là du ký, ghi lại chútphong cảnh sơn thủy, những thứ nhìn thấy nghe được, những chuyện tình thú vịcủa con người văn hóa, chuẩn bị tốt đã lâu mới đóng thành sách, tặng cho nè!”

Bồ Lưu Tiên đem hai tay lau sạch trên quần áo rồi mớitiếp nhận lấy hai quyển sách, chỉ mới lật xem hai trang liền khen ngợi: “Hànhvăn không tệ nha, nếu viết tiểu thuyết, không chừng có thể vượt qua cả Đại SắcYên Thanh!”

Đường Đại ôm bụng cười: “ Vượt qua chẳng phải càng trởthành hạng người lừa đời lấy tiếng sao?”

Bồ Lưu Tiên cầm quyển sách gõ vào đầu một phát, nửanăm không gặp, hai người dường như chưa từng xa lạ. Hắn đem củi gỗ bên ngoài ômvào, Đường Đại mới giựt mình phát hiện thì ra hắn vừa rồi mới đi đốn củi.

Hắn vốn là thư sinh, tay trói gà không chặt, một hồigiày vò này, để lại không ít dấu vết trên tay.

Đường Đại có một chút tiếc hận, hai tay này, nếu chủnhân nguyện ý, thực sự không cần làm lụng vất vả như vậy: “Lưu Tiên, hay là kýước cùng các thư cục đi?” cũng không biết là lần thứ mấy khuyên bảo: “Đâu cóthù oán gì với tiền bạc, dù sao cũng cần kiếm tiền, tiếp nhận chút có gì khôngthể?”

Bồ Lưu Tiên bắc nồi lên, bắt đầu hâm thức ăn Đường Đạimang đến, nghe vậy vẫn mỉm cười như cũ: “Tiểu Thiến cô nương, người đều có chí.Ở trong mắt Bồ mỗ, đốn củi cũng là lạc thú trong cuộc sống. Bồ mỗ thực sự mêluyến sự nghèo khó nơi đây.”

Đường Đại theo thói quen tìm đôi đũa mộc, đưa qua chohắn: “Vậy ở phố Tây thành Trường An có một tòa tiểu lâu, mặc dù nơi đó đơn sơ,nhưng tốt xấu cũng có thể che gió tránh mưa…”

Nói chưa xong đã bị Bồ Lưu Tiên cắt ngang: “Tiểu Thiếncô nương, Bồ mỗ ở chỗ này rất khá, không cần thông cảm…”

Đường Đại liền không tiện nhiều lời nữa, Bồ Thạch Đầutính tình có bao nhiêu cố chấp? Người như vậy quả nhiên là chín con trâu cũngkéo không lại.

Hai người mãi cho tới đêm khuya, Bồ Lưu Tiên tự nhiênsẽ không ở lúc ban đêm thả người trở lại, đành phải mặc cho ngủ. Đêm ở núihoang, ánh trăng non nhàn nhạt đọng ở chân trời…

Hai người ở trước cửa nhóm lửa ngồi đối diện nhau,cũng không thấy mệt nhọc. Các tay viết đa số là động vật ngày ngủ đêm làm việc.Hơn nửa năm không gặp, hai người đều có nhiều chuyện thú vị để kể, đương nhiêntrò chuyện với nhau thật vui, hoàn toàn không phát giác ra đêm dài đằng đẵng.

Sau khi đến hừng đông, Đường Đại lúc gần đi nhõng nhẽongang ngạnh quấn quít muốn lấy bản thảo > của BồLưu Tiên. Bồ Lưu Tiên bị quấn đến vô pháp, chỉ đành sao chép cho một phần.Đoảnvăn này ngắn không đủ ba ngàn từ, hắn lại chép đến hơn một canh giờ.

Khi đến phút cuối cùng, Bồ Lưu Tiên móc ra con ấnriêng nho nhỏ, nhẹ thở một hơi, ở trang cuối của bản thảo hạ ấn một dấu màu đỏ.

Đường Đại vẫn nán lại ở Lan Nhược Tự mãi đến giờ Thìn,cũng không quay về Phù Vân tiểu trúc , trực tiếp đi Công Khai Đình, Hình Viễnquả thật triệt hồi ám vệ, lúc này đây đúng là tự do vùng lên.

Khi đó Công Khai Đình đã mở cửa từ lâu, Đường Đại ởtrong đó đi loạn vài vòng phát hiện bên diễn đàn tin tức nhân khí rất thấp,nhìn kỹ nửa ngày, phát hiện cái mấy mục trong này thật “Không đáng xem”. Truycứu nguyên nhân, e là bên trong nội dung quá mức trống rỗng vô vị, đại thể làtrâu của người nào đó lạc đường, người nào đó bị rớt túi tiền, người nào đó ởphố Tây bị người ta lừa, các loại nội dung được tuyên bố ở chỗ này người tuyênbố cũng không có năng lực tổ chức ngôn ngữ, cái diễn đàn này đã mất đi ý nghĩaban đầu.

Đường Đại suy tính một trận, quyết định tuyển dụng 50ký giả ở Công Khai Đình, phân tán ở các nơi của Đại Huỳnh, chuyên môn thu thậpcác việc thú vị mắt thấy tai nghe. Đưa ra yêu cầu với Thẩm Dụ ,có thể dùngnhững người này chèn vào các trạm quảng cáo, sử dụng con đường truyền tin củacác trạm quảng cáo, giảm bớt phần lớn tin tức chuyển giao cùng giá thành.

Vì vậy khối diễn đàn tin tức, từ từ cũng trở nên hưngthịnh.

Buổi chiều ngày hôm đó, Đường Đại được các biên tập đềcử bản thảo sách mới, tên gọi là >, viết về đề tàitrộm mộ. Tác giả hành văn hết sức không tệ, thế nhưng ở Đại Huỳnh vương triều ,trộm mộ là một việc phạm pháp. Đường Đại suy nghĩ trái phải một chút, cuối cùngngăn lại bản thảo này…

Ngày kế, từ ban biên tập tìm ra tác giả, dĩ nhiên làcái vị đã mạo dùng > trước đó, Cỗ Máy Thời Gian.

Tư thái của hắn có thể coi là bướng bỉnh: “Sớm đoánđược sẽ không thông qua, tuyệt cũng không muốn ký ước cùng Công Khai Đình, viếtbộ tiểu thuyết này chỉ muốn nhìn lại, cũng không phải là muốn lấy trộm đồ vậtcủa người khác.”

Dứt lời, hắn bước đi ra ngoài, rất có phong độ của“Bối khởi thị hồng bao nhân”.

Bối khởi thị hồng bao nhân : cụm từ miêu tả tâm lý tự phụ, biểu hiện cho hình tượng thỏa thuê mãn nguyện của nhà thơ, thi sĩ

Đường Đại liền vui vẻ: “Hiện giờ ngươi đang làm gì?”

Cỗ Máy Thời Gian cũng không quay đầu lại: “Ở Phúc Viễntửu lâu bưng rượu.”

“Đợi ra tác phẩm mới thì liên hệ sau,” người vô lýĐường Đại đã nhiều năm không gặp, tình nhân của giám quốc đại nhận Thẩm Dụ, aidám tự dưng đắc tội? Lúc này đây ngẫu nhiên xuất hiện một cái, thấy cũng khôngtệ lắm.

Mà Cỗ Máy Thời Gian vẫn đang giận lẩy: “Cũng không hềdự định ký ước.”

Đường Đại mỉm cười: “Toàn bộ thành Trường An nơi cóthể đăng VIP nhiều kỳ chỉ có Công Khai Đình đây. Hơn nửa chỗ này còn liên quanđến cơ quan xuất bản thực thể lớn nhất thành Trường An, Vạn Tượng thư cục. Làcùng Công Khai Đình ký ước cũng không phải là cùng. Có cần phải vì một cá nhân,mà mất đi cơ hội phát triển tốt như vậy?”

Cỗ Máy Thời Gian cuối cùng ký ước với Công Khai Đình,viên biên tập vẫn rất tiếc nuối bộ > kia, Đường Đạicó ý vô tình cười hắn: “Đề tài trộm mộ, triều đình khẳng định sẽ cấm, nếu thậtmuốn ra sách, nói tác giả đổi thành mấy loại đề tài âm dương phong thủy đi.”

Vì vậy ít ngày sau, Đường Đại nhận được> bản thay đổi, tên gọi là —— >, Đường Đại lật bàn: “Xem, không có chút tiền đồ!!”

Tuyệt bút vung lên, đem bản thảo đổi tên thành>.

Các viên quản lý vẻ mặt hắc tuyến, nhưng bản sách nàytrải qua thẩm tra cuối cùng, ở Công Khai Đình tiến hành đăng VIP dài kỳ thìphản ứng không ngờ rất tốt, rất nhanh sau Vạn Tượng thư cục cũng thông qua bảnthảo, quyết định cuối năm sẽ phát hành ra thị trường.

Đường Đại tận hết sức lực tuyên truyền tạo thanh thế,lúc đó tác giả nổi danh ở Công Khai Đình đã rất nhiều, thậm chí các thí sinhtrong khoa cử, tuyệt đại bộ phận đều có ký ước với Công Khai Đình. Có vài ngườithật sự cũng không viết ra tác phẩm gì, thế nhưng vẫn trăm phương nghìn kế lộvẻ phải cùng Công Khai Đình ký ước như vậy mới là tác giả hàng đầu.

Đường Đại cũng thường xuyên thu được chút lễ vật khônghiểu ra làm sao, chẳng bao giờ trước mặt bất kỳ ai tiết lộ ngày sinh nhật, cũngkhông ai biết là ngày gì, thế nhưng những người này luôn luôn đủ loại lýdo để đưa tới lễ vật.

Thí dụ như ngày kỷ niệm khai trương Công Khai Đình,như là tiết Nguyên tiêu, như là Trung thu, Trùng dương… thậm chí còn cócả tiết Thanh minh…

Kỳ thật đối với quan đồ của bọn chúng không có bấtluận quan hệ gì, nhưng bọn họ vẫn như cũ tặng quà đến kinh khủng dễ sợ. ĐườngĐại liền đều nhận hết, đến một cửa hàng quen biết đổi thành hiện kim, từ đầuđến hết năm cho các tay viết ở Công Khai Đình làm tiền trà nước.

Cỗ Máy Thời Gian ban đầu thật không thích Đường Đại,hắn là một người đàn ông, mạo dùng tác phẩm người khác bị một phụ nữ vạch trần,hắn thẹn quá thành giận, tự nhiên cũng hận Đường Đại nói mấy lời ác độc…

Hắn bắt đầu tốt với Đường Đại, là sau khi hắn nhân khíthịnh vượng.

Thật ra con người đa số đều như vậy, khi không có thứgì thì hắn có thể ngông nghênh cứng rắn, mà khi hắn có chút của cải thì ngượclại biến thành cẩn thận từng li từng tí, cũng không phải là bợ đỡ gì, chỉ là đắnđo hơn mà thôi.

Cỗ Máy Thời Gian xuyên đến Đại Huỳnh thời gian cũngkhông ngắn, Đại Sắc Yên Thanh là cái thân phận gì, trong lòng hắn tự nhiên làbiết. Thật sự hắn cũng không muốn đắc tội Đường Đại, hắn phải sống sót sinh tồnở Đại Huỳnh, mà nhiều người ở đây, hắn thực sự không thể động vào…

Huống hồ sau khi hắn ký ước với Công Khai Đình, cũngxem như là được Công Khai Đình coi trọng, có thể thấy được Đường Đại với sự vôlễ của hắn trước đây cũng không canh cánh trong lòng, nên lúc này hắn đối đãivới Đường Đại cũng tự tiêu tan giới cách.

Thỉnh thoảng có tác phẩm mới, tình tiết cấu tứ có chỗnào còn nghi hoặc, thường xuyên tìm Đường Đại thỉnh giáo.

Đó là một tay viết xuyên không cũng không giảm đicuồng ngạo, hắn thường xuyên nói, trong vòng ba năm, Cỗ Máy Thời Gian tất vượtqua Bắc Vực Hồ Lang, bước người lên trước danh bài Ngũ đương gia ở Công KhaiĐình, sau năm năm, sẽ vượt qua Hàn Phong, trở thành đại thần thật sự ở CôngKhai Đình.

Khi đó Đường Đại luôn cười hắn: “Cái gì là đại thầnhả?”

Cỗ Máy Thời Gian liền do dự, sau đó nhanh chóng khẳngđịnh mà trả lời: “Đại thần thật sự, là sách viết ra tất nóng, viết nhất địnhphải ra, viết tất thành tác phẩm kinh điển. Xếp hạng trên bảng thì là bậc caonhất, tiếu ngạo trời xanh.”

Lúc này Đường Đại lại nhớ tới Bồ Lưu Tiên ở Lan NhượcTự, nhớ tới câu chuyện kỳ quái dưới ngòi bút của hắn, không nổi gió, không mịtục, giữa những hàng chữ, thoải mái đạm bạc, đơn sơ vô dục vô cầu.

Nhân khí của Cỗ Máy Thời Gian quả thật bay nhanh lêncao, đứng trên bảng Thập Cường Tác Giả ở Công Khai Đình, đương nhiên cũng cómột chỗ ở tiệc tụ hội, vì thế các loại hâm mộ, đố kị, hận cũng đều như ong bayđến…

Bình luận phía dưới tác phẩm cũng trở nên thập phầnquỷ dị, Cỗ Máy Thời Gian không ngừng cùng đọc giả phát sinh va chạm, mà trên thựctế hắn rất khó tranh cãi thắng được bọn họ, bởi vì bôi đen vĩnh viễn dễ dànghơn so với tẩy trắng…

Rốt cục sau khi xảy ra một trận đại chiến, hắn phátbiểu với Đường Đại muốn xin ra một văn kiện: Cấm tuyệt bất luận đọc giả nàobình luận chấm điểm cấp bậc vân vân… tác phẩm của ông đây. Bởi vì đa số ngườigọi là cho điểm bình luận căn bản không có đầy đủ năng lực xét duyệt tác phẩm,bọn họ kỳ thực là một đọc giả phổ thông, có người thậm chí không thể tính làđọc giả, chỉ dựa vào đánh giá tác phẩm trước đó chia thành 1 sao, 2 sao, 3 sao,4 sao, 5 sao mà phân biệt tác phẩm có đáng đọc hay không.

Mà trên thực tế những người tính là đọc giả này chỉ làvui thích của chính bọn họ, bọn họ hiểu được yếu tố của bộ tác phẩm hay là cáigì? Bọn họ biết cái gì là đắp nặn nhân vật, cái gì là kết cấu nội dung, cái gìlà manh mối đầu bút?

Mỗi khi như vậy Đường Đại liền cười hắn: “Nếu muốntriệt để ngăn chặn những đọc giả này, thật ra có một biện pháp —— đem toàn bộtác phẩm gỡ xuống, vứt vào thư phòng tự mình xem đi.”

Cỗ Máy Thời Gian chán nản, Đường Đại như cũ mỉm cười:“Mỗi một tác phẩm từ thời khắc quyết định tuyên bố nó ra, nhất định phải cóchuẩn bị tâm lý, tiếp thu lấy tán dương hoặc phê bình. Cũng là xuyên không đến,câu nói này chắc là nhớ rõ “Vô tắc gia miễn, hữu tắc sửa chi.” Tầm mắt vì saochỉ chú ý những lời phê bình mà quên đi những kiến nghị có thể làm cho mìnhtiến bộ?

Cỗ Máy Thời Gian tự nhiên là không phục, kỳ thực córất nhiều việc nói ra thì dễ hơn làm: “Chính là đứng nói thì không biết đau, tựmình thử xem sẽ như thế nào?”

Đường Đại liền không thể nói, thực ra từng quá trìnhtrưởng thành của một tay viết đều là tàn khốc.

Ban đầu viết văn chỉ là chia sẻ với người khác, tuyrằng từng tay viết đều muốn, nhưng không phải mỗi người mới đều có cơ hội đượcnổ pháo là thành công, đại đa số cần phải trải qua đoạn thời gian tịch mịch dàidằng dặc. Qua khỏi tịch mịch, nếu tiếp tục kiên trì, sẽ chậm rãi thu thập nhânkhí, từ tiểu thấu minh trước kia biến thành phấn hồng. Lúc này tất cả mọi thứnghe được đều là khen ngợi, bởi vì không quyền không thế, bình luận lưu lạithực sự đều là xuất phát từ chân tâm.

Lúc này có thể sẽ lâng lâng, nhưng ít ra sẽ tụ đượcchút tự tin.

Đến sau này nhân khí ngày càng cao, đọc giả ngày càngnhiều, bình luận tiêu cực cũng theo nhau mà đến. Những phương diện hâm mộ, đốkị, hận dĩ nhiên là có, nhưng là làm dâu trăm họ, có người thích, có ngườikhông thích, đành phải như vậy mà thôi.

Khi người lạc vào cảnh giới này chưa hẳn có thể bìnhtĩnh, lúc này góc cạnh rõ ràng, trong mắt chứa không được một hạt cát vì vậynhững giải thích, tranh chấp, phiền muộn, phẫn nộ, sau cùng rơi vào cái danhlòng dạ hẹp hòi, nhân phẩm thấp kém. (Edit toát mồ hôi, mấybạn đọc có hiểu được không vậy? Tóm ý lại là “càng giàu thì càng chảnh” đúngkhông???)

Đợi một thời gian lâu, góc cạnh chậm rãi bị mài mòn,nếu gặp phải bình luận tiêu cực cho dù là vô lễ vô lý, cũng không hề nhấc chântranh chấp. Ít nhiều sẽ có phiền muộn, nhưng những phần nhuệ khí muốn bộc lộ rõtài năng này cuối cùng sẽ mờ nhạt đi.

Vì vậy văn kiện Cỗ Máy Thời Gian xin bị bác bỏ, trênmặt thư phúc đáp Đường Đại phê vào: “Tôn chỉ Công Khai Đình: Một, đọc giả vĩnhviễn đúng. Hai, nếu đọc giả sai, xin đối chiếu điều một. Cho nên ngoài xin bácbỏ ra có một biện pháp có thể giải quyết việc này ——Khi có 100 đọc giả, khảnăng 98 người thật thích tác phẩm, trong đó có 2 người không thích. Mà khi có 1vạn đọc giả thì có 9800 đọc giả thích, như vậy có 200 là không thích. Mỗi ngàyđi tính toán số đọc giả không thích này, lại tính toán nhuận bút thu được, sẽcảm thấy vui vẻ hơn rất nhiều.”

Cỗ Máy Thời Gian bị loại tinh thần AQ này làm cho tứcgiận đến nổi trận lôi đình, hắn nhảy dựng lên, giơ cước bay lên đá vào tượngthần thú trấn cửa Công Khai Đình, sau đó ngón chân hắn cùng thần thú tiếp xúc0,0 giây, hắn mới nhớ tới đây là từ đồng thau đúc ra.

“Đệch!” Hắn cúi người ôm chân, nhảy ếch tại chỗ nămmươi cái, vừa nhảy vừa phối âm: A, a, a, a…
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.