“Bé cưng, gọi bố đi, bé cưng ngoan, gọi bố đi nào?”
“Mộ Ly, anh đang làm gì vậy?” Quý Linh Linh dụi mắt đứng ở cửa phòng bé cưng, trời vừa mới sáng, anh đã ôm con gái tự nói một mình.
“Bé cưng chỉ biết gọi mẹ, không có gọi bố, lòng anh thấy không công bằng.” Mộ Ly làm như giận dỗi.
Quý Linh Linh trông bộ dạng anh không nhịn được cười, cô bước tới, nhẹ nhàng vòng tay qua cổ anh, tựa vào người anh, “Anh đó, đã vắng mặt từ lúc con sinh ra đến giờ, anh phải cho con từ từ thích ứng, có được không?” Cô khẽ hôn lên môi anh.
Mộ Ly đặt bé cưng lên giường, bé cưng như rất không hài lòng, nhìn anh một cái, lật người qua lại, tiếp tục giấc ngủ của mình. Bố thật quá đáng, không cho người ta ngủ, còn liên tục ầm ĩ, hừ, cứ không gọi bố đấy.
Mộ Ly ôm cô, để cô ngồi trong lòng mình, bàn tay to không an phận di chuyển trên người cô.
“Vợ à, anh phát hiện em nhiều thịt hơn rồi đấy.”
“Hả? Có thật không? Em lại béo sao?” Nghe anh nói, Quý Linh Linh thẳng người lại, nét mặt sợ hãi.
“Béo mới tốt, em còn quá gầy, phải béo hơn, như vậy mới đúng.” Mộ Ly yêu chiều hôn lên trán cô.
“Còn lâu, nếu béo thì vóc dáng sẽ biến dạng.”
“Em sẽ không xấu, trong mắt anh, em vĩnh viễn là cô gái xinh đẹp nhất.”
“Hừ hừ, miệng lưỡi trơn tru.” Cô cười ngọt ngào, kéo áo anh.
“Đúng rồi, vì sao anh không thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuong-ta-khong-quan-xau-xa/2085262/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.