Thùng sơn tinh nhỏ giúp Tân Nguyên dán giấy dán tường ở phòng làm việc.
"Sao lại muốn phủ bức tường này lại? Rõ ràng là rất đẹp mà." Thùng sơn tinh nhỏ khó hiểu hỏi.
Tân Nguyên cầm giấy dán tường một lát, dùng chổi cao su để loại bỏ bọt khí bên trong. Đến cùng thì có ai có thể cứu vớt thẩm mỹ của Du Thất Đồng một chút được không, bài mạt chược cũng không dùng màu lục bảo như vậy đâu được không!
Dường như nghĩ tới cái gì, Tân Nguyên đi đến trước bàn làm việc của mình, lấy ra một quyển sách nhập môn thiết kế.
"Cậu đọc kĩ cuốn sách này đi." Tân Nguyên nói.
"Được." Giọng nói của thùng sơn tinh nhỏ truyền đến từ nơi không gần không xa. Tân Nguyên ngẩng đầu lên mới phát hiện Du Thất Đồng vẫn đang giơ cuộn giấy dán tường trong tay, bởi vì chỗ dán vừa rồi có hơi cao cho nên Du Thất Đồng thấp bé không thể không nhón chân đứng ở đó.
Thật là....ngốc nghếch một cách đáng yêu.
Tân Nguyên cảm thấy thứ bị Du Thất Đồng nâng cao cao không phải giấy dán tường mà là trái tim nhỏ bé của mình. Hắn nắm lấy tay Du Thất Đồng, xoa bóp bả vai cho cậu: "Nâng cao như vậy không mỏi sao? Tôi không nói thì sẽ không thả xuống à?"
"Không mỏi." Thùng sơn tinh nhỏ nghĩ kỹ, mình là một tấm sắt nhỏ, đã định là có thể bất động, cánh tay làm sao mà mỏi được.
"A, đau, lõm vào mất." Tân Nguyên tuy rằng là một gay kiểu cách trong giới thiết kế nhưng vẫn thường xuyên đi tập thể hình, lực tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thung-son-tinh-mau-luc-bao/229088/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.