Tân Nguyên mất công điều chỉnh tư thế cả nửa ngày thì có chút bực mình, cũng chìa tay nhéo nhéo tai gấu trúc trên áo Du Thất Đồng.
"Anh bận việc xong rồi à." Thùng sơn tinh nhỏ ưỡn ưỡn ngực để cho Tân Nguyên thuận tay nắm một chút, cực kỳ phối hợp, đáng yêu đến nỗi Tân Nguyên muốn hôn chụt cậu một phát.
"Ừ, cậu nhìn xem như này có đẹp không?" Tân Nguyên nghĩ rằng thẩm mỹ của hai cha con không khác nhau lắm, đứa con đồng tình thì lão cha căn bản cũng sẽ đồng tình thôi.
"Ừm, cảm giác màu sắc vẫn chưa đủ tươi." Thùng sơn tinh nhỏ nghiêm túc nhìn bản phác thảo trên máy tính bảng của Tân Nguyên, nếu màu xanh lục có thể tuơi thêm chút nữa thì sẽ có vẻ có sức sống hơn.
Tân Nguyên thấy Du Thất Đồng chỉ vào màu xanh khổng tước mà mình vất vả điều chỉnh, nói không đủ tươi sáng thì trong tâm có chút chán nản.
"Chẳng lẽ màu lục bảo trông đẹp hơn sao?"
"Đúng vậy nha...." Nhìn thấy vẻ mặt của Tân Nguyên, thùng sơn tinh nhỏ nuốt lời mình định nói lại, "Màu xanh lục giống màu thùng rác cũng đẹp lắm, rất bảo vệ môi trường, anh đừng tức giận, tôi không nói nữa đâu."
Màu xanh lục giống màu thùng rác! Tân Nguyên cảm thấy thẩm mỹ của mình đã bị vấy bẩn, hắn nhanh nhẹn vẽ hình một cái thùng rác trên máy tính bảng, còn chẳng thèm pha màu dần mà lại trực tiếp chọn một màu rồi dùng thùng sơn đổ lên.
"Cậu nhìn đi, đây mới là màu thùng rác, màu kia của tôi là màu xanh khổng tước."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thung-son-tinh-mau-luc-bao/229087/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.