Thực tế cho thấy, dù có trực giác nhạy bén, nhưng khả năng quan sát của Sơ Tiểu Niên lại chỉ ở mức trung bình.
Cậu ấy phỏng đoán Trần Túy có thể đã lén lút đưa một gã trai trẻ về nhà, nhưng vẫn không thu được gì dù đã đi một chuyến. Ngay cả khi Sơ Tiểu Niên mở chai nước hoa ở đầu giường và xịt vài nhát, cậu ấy vẫn có thể thản nhiên nhận xét rằng “mùi này hình như giống với của Tần Phong”.
Trần Túy trong lúc thả lỏng không khỏi nghi ngờ, không biết Sơ Tiểu Niên làm sao có thể tay thì cầm “bằng chứng” mà vẫn mở miệng thốt ra hai chữ “duyên phận”, và không hề nghi ngờ gì về mối quan hệ giữa cô với Tần Phong.
Nghĩ đến việc tuần trước ai đó đã nhắc đến sinh nhật, cô liền hỏi Tiểu Niên: “Sinh nhật của Tần Phong là ngày mùng 1 tháng 6 phải không?”
“Ừ, hình như đúng vậy, Ngày Quốc tế Thiếu nhi mà.” Tiểu Niên nói: “Anh ta tự nói với cậu à?”
“Ừ.”
“Tần Phong rất bí ẩn, sinh nhật của anh ta chưa bao giờ được nhắc đến.”
“Thế à.”
“Cũng không tổ chức cùng gia đình.”
“Gia đình?” Trần Túy vô thức nói: “Không phải anh ấy…” là trẻ mồ côi sao?
“Không phải gì?”
“Không có gì.”
Sơ Tiểu Niên không để ý, ngồi trên sofa húp bát hoành thánh: “Quán hoành thánh củi thanh này ngon thật! Lần trước còn là lần đầu tiên tớ đến đó.” Chợt nghĩ đến điều gì, cậu ấy lại nói: “Tớ nhớ Tần Phong cũng rất giỏi trong việc làm hoành thánh, nhìn không thua kém gì ở quán đâu.”
Trần Túy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-vi-that-nguyet-that-nhac/5215299/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.