Mỗi sáng thứ Hai, thành phố này lại hiện ra với vẻ bận rộn nhất của nó, chỉ có nhân viên của La Tulipe thì ngược lại, ngành dịch vụ ăn uống vào cuối tuần luôn phải hoạt động, nên thứ Hai và thứ Ba tự nhiên trở thành ngày nghỉ cố định.
Vì vậy, ngày đầu tuần trở thành thời điểm thoải mái nhất của Trần Túy, lúc này trong phòng gym ngoài những người lớn tuổi đang chạy bộ một cách chậm rãi thì không còn ai khác, vừa đúng để xác định ngày này là “ngày tập thể dục aerobic” cố định. Trần Túy luôn chạy một giờ trên máy chạy bộ vào buổi sáng sớm, sau đó lao ngay vào bể bơi để bơi vài vòng.
Việc tiêu tốn nhiều calo luôn mang lại cho cô một kh*** c*m mạnh mẽ, mỗi khi ra khỏi bể bơi, cả thế giới như được tái sinh. Chỉ có điều hôm nay không thích hợp để bơi, vì vậy cô đã chạy liên tục trong hai giờ.
Vừa đổ mồ hôi như mưa xong đã là mười giờ, cô cầm điện thoại lên thì thấy có một cuộc gọi nhỡ, Trần Túy bước ra khỏi phòng tập và gọi lại.
“Alô, có chuyện gì vậy?”
“Sáng sớm cậu làm gì mà giờ này mới gọi lại cho tớ?”
Khi cuộc gọi vừa được kết nối, đã nghe thấy tiếng phàn nàn từ bên kia, giọng điệu này chỉ có thể là của Sơ Tiểu Niên.
“Tôi mới tập xong.” Trần Túy nói: “Bây giờ mới có mười giờ.”
“Hồi xưa rõ ràng chín giờ là cậu đã tập xong, giờ tự mình trễ một tiếng rồi còn trách tớ nữa hả!”
“Đâu có.” Trần Túy cười khổ, nghĩ rằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-vi-that-nguyet-that-nhac/5215298/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.