Trần Túy tỉnh dậy vào một tiếng sau, thứ đầu tiên cô ngửi thấy là mùi thuốc sát trùng đặc trưng của bệnh viện. Cô không thích mùi này, vì vậy ấn tượng rất sâu sắc về nó.
Cô muốn mở mắt, nhưng đầu vẫn còn hơi choáng, vừa cử động nhẹ thì bên cạnh có người đỡ cô ngồi dậy.
“Cảm ơn anh, Cảnh Phàn.”
Trần Túy nói cảm ơn theo bản năng, đôi tay đỡ cô bỗng khựng lại, sau đó người nọ cười lạnh một tiếng.
“Có vẻ như bếp trưởng Trần Túy bị ốm thật rồi, ngay cả tôi là ai cũng không biết.”
Giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy mỉa mai, Trần Túy quá quen thuộc với âm thanh này.
Mỗi lần chỉ khi giao việc trong nhà hàng, anh mới gọi cô là “bếp trưởng Trần Túy”, khi muốn đùa giỡn sẽ gọi cô là “chef” với giọng điệu lên cao, nhưng lúc này bốn chữ đó được nhấn mạnh, như đang cố ý nói mát.
Trần Túy mở mí mắt nặng nề, đối diện với đôi mắt đào hoa hơi sắc bén, lúc này cô mới ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc.
“Cảm ơn anh.” Cô lại nói lời cảm ơn.
Song, người trước mặt không chịu bỏ qua: “Sao không gọi tên tôi?”
Trần Túy không muốn để ý đến anh.
Cô muốn đứng dậy, nhưng bị Tần Phong chặn lại: “Nằm xuống trước đã, em vẫn đang truyền dịch đấy.”
Khi liếc mắt sang bên trái, Trần Túy nhíu mày. Mình đã không truyền dịch nhiều năm, sao lại khiến bản thân rơi vào tình trạng này?
“Em có biết tại sao mình lại ngất không?” Chưa đợi câu trả lời, Tần Phong lại thì thầm bổ sung: “Còn ngã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-vi-that-nguyet-that-nhac/5215294/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.