Trần Túy mở cửa khi đã lấy lại bình tĩnh, rồi nói với người bên ngoài: “Sam, tìm tôi có chuyện gì vậy?”
Là Samantha, nhân vật trong câu chuyện mà Cảnh Phàn đã kể cách đây mười phút, đúng là không nên nói xấu sau lưng người khác.
Samantha nói: “Bếp trưởng, bánh mousse sô cô la đã được trang trí xong.” Hai người vừa nói vừa đi về phía bếp, Samantha không thấy người khác trong văn phòng: “Còn nữa, em vừa nghĩ ra một điều. Nếu sau này mousse sô cô la trở thành món tráng miệng cố định trong thực đơn, có thể làm bánh trong cốc thủy tinh, giữa các lớp mousse có thể thêm một lớp quả mọng tươi.”
Trần Túy nói: “Được, đợi tuần sau nhờ quản lý Tần hỏi ý kiến khách hàng, nếu mousse sô cô la được yêu thích thì em có thể tranh thủ làm một cái thử xem.”
Samantha tuy còn trẻ nhưng rất tự tin vào chuyên môn của mình, dám nói ra ý tưởng của mình, điều này khiến Trần Túy rất tán thưởng.
“Vâng, bếp trưởng.” Samantha đáp gọn, bỗng chú ý đến môi của Trần Túy: “Bếp trưởng, khóe miệng chị bị chảy máu kìa.”
“Ừm, không sao.” Trần Túy đành lảng tránh vì không giỏi bịa đặt lời nói dối.
“Cổ của chị sao lại…” Samantha dừng bước: “Cánh tay cũng vậy, đỏ một mảng lớn như thế này.”
Cảnh Phàn nghe thấy liền đi tới, cũng nhìn thấy mảng da lộ ra của Trần Túy. Anh ta nhíu mày: “Chuyện gì vậy, vừa nãy còn bình thường mà.”
“Không có gì đâu.” Trần Túy bị hai người vây quanh, cô có phần mất tự nhiên: “Dị ứng thôi, tôi đã uống thuốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-vi-that-nguyet-that-nhac/5215293/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.