Bởi vì xe vừa rời khỏi thôn không lâu liền gặp phải một trận sương mù lớn, cho nên cũng không có rời đi một đoạn quá xa, đã gần nửa tiếng đồng hồ.
Tống Quân kéo hành lý, sau đó Hạ Hoằng Thâm đưa tay đón hắn.
Cả ngày ngồi xe, giữa trưa lại không ăn một ngụm cơm, ngay cả có ghế cũng không thể ngồi xuống, bây giờ lại phải đi một đoạn đường dốc hồi lâu, Tống Quân vừa mệt lại vừa tức giận.
Hạ Hoằng Thâm đi ở bên cạnh hắn, đột nhiên đi lên phía trước hắn, nửa ngồi xuống dưới, nói: “Lên đi.”
(Mèo: Đó, anh ấy chăm thế mà em không nhận ra tình cảm của anh Hạ, thật phục đầu đất nhà anh)
Tống Quân sửng sốt. Sau đó mới ý thức được Hạ Hoằng Thâm muốn hắn leo lên lưng hắn. Hắn quay đầu nhìn thoáng Tịch Yên Linh đi ở phía sau không xa, cũng mệt mỏi thở dốc nên hắn nhất thời cảm thấy xấu hổ, tiếp tục cúi đầu đi về phía trước, nói: “Không cần đâu.”
Hạ Hoằng Thâm nghe hắn cự tuyệt cũng không hề nói gì nữa, kéo Tống Quân tiếp tục đi về phía trước.
Đợi đến khi bọn họ trở lại thôn, không chỉ trưởng thôn, bí thư chi bộ thôn cũng đi ra đón bọn hắn.
Long Tinh gọi điện thoại cho Lưu đội trưởng thông tri bọn họ đã trở về thôn. Sau khi tính toán ở tạm nhà trưởng thôn ở tạm một đêm. Họ lại không nghĩ được bí thư chi bộ thôn đứng ra phản đối, kiên trì muốn bọn họ theo hắn trở về nhà hắn ngủ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-hon-do/2159700/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.