Khi hai người Tống Quân trở về phòng, Phượng Tuấn Nguyên đã nằm ở trên giường chuẩn bị ngủ.
Long Tinh đúng như lời hắn nói đã đặt một cái chăn nằm ngủ ở trên mặt đất, đang tựa vào bên giường dùng di động chơi game, thấy Tống Quân tiến vào, hỏi một câu: “Thầy giáo Hạ đâu?”
Tống Quân lắc đầu, cái gì cũng không nói, ngồi xuống bên giường.
Bên ngoài sân im ắng, một nhà Vương bí thư sau khi xong cơm nước giống như đều trở về phòng nghỉ ngơi, hắn vốn muốn đi, đột nhiên cảm thấy phiền toái, chỉ cởi giày nằm trên giường trực tiếp ngủ.
Nhưng hắn chỉ nhắm mắt lại không lập tức ngủ, tuy rằng vẫn nằm không nhúc nhích bởi vì Tống Quân một mực lưu tâm động tĩnh của Hạ Hoằng Thâm.
Qua một lúc, Tống Quân cuối cùng cũng nghe thấy bước chân Hạ Hoằng Thâm vào phòng, nhưng Hạ Hoằng Thâm cũng không lên giường, mà nhẹ nhàng ôm lấy Long Tinh nằm ở dưới mặt đất đặt lên giường, còn mình thì lại mở cửa đi ra ngoài.
Tống Quân chuyển người lại, nhắm mắt lại càng ngày càng thanh tỉnh, làm thế nào cũng không buồn ngủ, sau đó ngồi dậy.
Hắn thật cẩn thận đi qua người Long Tinh xuống giường đi giầy vào, hắn đẩy cửa đi ra ngoài.
Sau đó hắn cố gắng đi chậm qua mấy phòng đều đã tắt điện chỉ có sân ngoài còn sáng ánh đèn. Hạ Hoằng Thâm không có ở trong sân, Tống Quân không biết hắn đi đâu.
Cả sân im lặng, không chỉ cả sân mà cả sơn thôn đều im lặng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-hon-do/2159697/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.