Tôi ngủ mê mệt cả một ngày. Toàn thân tôi ê ẩm. Ba tôi đã về nhà, thấy tôi cứ nằm mãi trên giường, lo sợ nên định đưa tôi đi bệnh viện nhưng tôi ngăn lại, nói dối là đau bụng, chỉ cần nằm yên là hết thôi. Ba tôi và bà nội tin lời ngay vì mỗi tháng tôi đều bị đau bụng và nằm vùi cả ngày trên giường nên không có gì là lạ cả. Tôi tỉnh giấc, người tôi đã khỏe lại nhiều. Tôi vươn vai ngồi dậy, cảm giác sảng khoái như vừa uống một liều thuốc bổ. Hơi thở nồng nàn của người con trai ấy và lời tỏ tình đáng yêu cứ quấn lấy tôi như sợ dây trầu quán quanh thân cau vậy. Thì ra tình yêu có một sức mạnh ghê gớm, không có gì có thể sánh bằng.
Tôi mở điện thoại ra xem. Trời, có quá nhiều tin nhắn và cuộc thoại gửi đến máy của tôi. Các bạn đều hỏi thăm tình hình sức khỏe của tôi, có những tin chửi rủa ba con nhỏ đê tiện, có những lời động viên nhưng nhiều nhất vẫn là tin nhắn của Lạc Lạc. Bạn ấy biết tôi mệt nên chỉ nhắn tin mà không dám gọi điện. Lời lẽ yêu thương, lo lắng làm tôi nổi da gà luôn nhưng vẫn thích đọc tới, đọc lui mà không thấy chán.
Tôi hân hoan bước vào toa lét, phải tút lại mình thôi. Vệ sinh xong, tôi ngồi trước bàn trang điểm, phải có một chút gì đó trên mặt để rạng rỡ hơn khi gặp mặt bà nội và papa chứ. Và rồi tôi cũng chuẩn bị xong, tươi lên rồi nè. Tôi chụp hình rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-gia/3572455/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.