Tôi tỉnh lại, cả người đau ê ẩm. Cảm giác nghẹt thở không còn nữa. Đầu óc tôi nặng trịch. Tiếng người nói qua lại xôn xao, mùi thuốc, mùi cồn xộc vào mũi tôi. Tôi biết rằng mình đang nằm trong bệnh viện. Ai đó đang bóp tay, bóp chân cho tôi. Tôi nghe giọng nói của hai mẹ con Lạc Lạc, nhỏ những rõ từng tiếng.
- Không thích sao con không đẩy nó ra mà để nó ôm con như vậy? – Giọng của người mẹ trách con.
- Mẹ biết rồi mà, hai tay của con bưng hai dĩa trái cây, bạn ấy lại ôm từ phía sau thì làm sao con đẩy bạn ấy ra được. – Lạc thở dài.
- Vậy thì con liệu mà giải thích với Khả Di đó!- Người mẹ cũng thở dài.
Tôi định nằm yên như vậy để nghe tiếp hai người nói chuyện nhưng tự nhiên ngứa cổ họng quá, tôi bật ho lên. Mẹ Lạc liền cuối xuống đỡ đầu tôi lên:
- Con sao rồi, đỡ mệt chưa?
Tôi muốn ngồi dậy. Mẹ Lạc đỡ tôi ngồi lên, dựa lưng vào tường. Tôi có chút choáng váng.
- Được không con? Hay là nằm xuống chút nữa đi!
- Không sao, con ngồi lên một chút để còn phải về nhà nữa! - Tôi nói một cách yếu ớt.
Mẹ Lạc nhìn tôi lo lắng rồi đưa tay vuốt mái tóc đang rối bù của tôi. Bà lấy khăn lau mồ hôi trên trán tôi một cách nhẹ nhàng. Tôi cảm giác như đang được sống trong sự chăm sóc của một người mẹ vậy. Cảm giác này đã từ rất lâu rồi tôi không có được.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-gia/3572454/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.