Tô Đường tự biết về trình độ dịch sang tiếng Anh của mình, tài liệu liên quan đến công trình thì không thể làm qua loa cho xong được, Thẩm Dịch nguyện ý bỏ sức ra giúp đỡ, tất nhiên cô cầu còn không được.
Tô Đường áy náy thầm thắp một nén hương cho thầy tiếng Anh trong lòng,“Được, tùy anh xử lý…… Anh muốn ăn hay uống gì không?”
Trên mặt Thẩm Dịch nhất thời lộ ra vẻ như vừa trút được gánh nặng, lông mày anh chau lại hồi lâu giờ đã dãn, anh nhẹ ấn nút enter, xuống dòng đánh một hàng chữ khác mà yêu cầu.
— Có thể cho tôi một chiếc kẹo không?
Tô Đường nhìn người đàn ông gương mặt anh tuấn chiều cao một mét tám mấy trước mặt, không nhịn được mà cười thành tiếng,“Anh muốn ăn ngọt sao?”
Thẩm Dịch thấy cô cười thì có chút ngượng ngùng, khóe môi nhẹ nhàng cong lên, xương gò má cũng hơi nhô lên thoáng hiện một tầng đỏ ửng.
— Tôi hơi đói.
Nhìn mặt anh đỏ bừng vì xấu hổ đánh xuống ba chữ này, Tô Đường đột nhiên nhớ đến thời gian anh tan làm, lập tức cô không cười được nữa,“Có phải anh chưa kịp ăn sáng không? Đừng ăn ngọt, tôi lấy cho anh mấy cái bánh bích quy ăn lót dạ.”
Tô Đường nói xong liền xoay người định đi ra ngoài, bỗng Thẩm Dịch vươn tay cản cô lại.
Khi Thẩm Dịch tiếp xúc với người khác luôn lịch sự vừa phải, tự nhiên khéo léo, cho dù là vội vàng ngăn cản nhưng cũng sẽ không khiến người khác cảm thấy khó chịu.
—
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuat-doc-tam/2461790/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.